Chương 14: Dẫn ngươi đi xem náo nhiệt

Ấn tượng tốt đẹp về sự nhân từ của Tiêu Họa Sanh trong lòng Tống Toàn cũng tan thành mây khói, nàng ta không cam lòng hét lên: "Không! Ta không thể chết! Ta nhất định sẽ cầm cự đến khi sư tôn tới cứu ta!"

Nàng ta hiểu rồi! Kẻ phế nhân kia chắc chắn là vì muốn thu hút sự chú ý của lão ma đầu nên mới từ chối gϊếŧ bọn họ, đúng là tâm cơ sâu xa!

Nhưng ả đã theo lão ma đầu rồi, sao lại không biết cầu xin giúp bọn họ một tiếng?

Dù sao ả cũng chỉ là món đồ chơi nhất thời của ma đầu, chắc chắn sẽ không bảo vệ ả mãi.

Nếu lần này Tống Toàn nàng ta không chết, nhất định sẽ bắt ả phải trả giá bằng máu!

Nếu như chết ở đây, cho dù có hóa thành lệ quỷ cũng tuyệt đối không tha cho ả!



Lúc này, nơi sâu nhất của khu rừng chướng khí đen kịt, khói đặc cuồn cuộn bốc lên.

Một lão giả mặc đạo bào đang bị vô số oán quỷ vây công, thế nhưng lão vẫn không hề hoảng sợ, ung dung vung tay đánh tan chúng.

Tiếng gầm rú của oán quỷ, tiếng linh khí nổ tung, uy áp ngập trời lan tỏa ra bốn phương tám hướng, đánh nát vô số cây cối nhiễm chướng khí đen.

Nơi đáng sợ nhất đại lục, đối với lão mà nói, lại như đi trên đất bằng.

Bên dưới lão giả kia là một con sông máu đang sủi bọt ùng ục.

Bên trong nổi lềnh bềnh vô số đầu lâu trắng hếu, từng luồng tử hồn màu trắng lượn lờ, oán quỷ màu đen cắn xé, tất cả đều đang bảo vệ đóa hoa Mạn Đà La đang nở rộ yêu dị giữa dòng sông.

Nơi này chính là Đoạn Đầu Hà nổi tiếng của Âm Hồn Uyên!

Tiêu Họa Sanh nhận ra lão ma đầu đã dừng lại, bèn hé mắt nhìn xuống, lập tức kinh ngạc kêu lên một tiếng "chậc".

Từ trên cao nhìn xuống, vô số đầu lâu xương trắng dày đặc trôi nổi trong dòng sông máu, đóa hoa Mạn Đà La ở giữa lại có màu đỏ như máu, quả thực vừa kỳ dị lại vừa diễm lệ.

Thật đúng là hùng vĩ!

"Một lũ sâu kiến không có não!"

Lão giả đứng giữa không trung, giọng nói già nua đầy vẻ kiêu ngạo tự phụ: "Vốn dĩ chỉ là một đám vật chết, lại còn vọng tưởng ngăn cản bổn tọa, khó khăn lắm mới tìm được đến Đoạn Đầu Hà này, đóa Huyết Đà Hoa hôm nay, bổn tọa nhất định phải lấy bằng được!"

Tử hồn không có sức tấn công lớn lắm, cùng lắm là thích nuốt chửng hồn phách của con người.

Còn oán quỷ là một loại quỷ quái tàn bạo trong đám yêu ma quỷ quái, sức chiến đấu rất mạnh, nhưng cũng không thể chống lại lão giả kia, gần như nơi nào lão đi qua, vung chưởng đánh ra, tất cả đều tan thành tro bụi.

Tiêu Họa Sanh được lão ma đầu ôm đứng giữa không trung, rõ ràng rất gần lão giả kia, vậy mà đối phương lại không hề phát hiện ra bọn họ.

Nàng nhướng mày hỏi: "Đóa hoa Mạn Đà La màu đỏ tên là [Huyết Đà Hoa] này có tác dụng gì vậy?"

Ma đầu xách tiểu sâu kiến trong lòng lên không trung lắc lắc, vuốt lại mái tóc đen nhánh bị gió thổi rối bù của nàng, rồi lại ôm vào lòng vuốt ve mấy cái, khinh thường nói: "Bổn quân sao mà biết được?"

Đây không phải là đồ của Âm Hồn Uyên nhà ngươi sao?

"…" Tiêu Họa Sanh nhắm mắt cố nén cảm giác chóng mặt vì bị lắc qua lắc lại: "Vậy lão già này cấp bậc gì?"

Cấp bậc tu luyện ở đây đều được phân chia theo bảy màu, thông thường, linh khí cấp bậc nào sẽ có màu sắc tương ứng, nhưng lão già này lại hoàn toàn không để lộ màu sắc linh khí, thật kỳ lạ.

Ma đầu lại tung tiểu sâu kiến lên trên không, dường như tâm trạng không tệ lắm, bèn ban cho một câu trả lời rất qua loa: "Cấp bậc nào cũng được, ngươi có thể chọn một cái theo sở thích của mình."

"…" Rõ ràng là không biết mà!

Tiêu Họa Sanh cố nén ý muốn cùng y đồng vu quy tận, chộp được cơ hội liền mỉa mai: "Ngươi không phải là chủ nhân của Âm Hồn Uyên sao? Sao ngay cả cấp bậc của người ta cũng không nhìn ra được?"