Chương 13: Ngoan ngoãn làm một tiểu thú cưng

Tiêu Họa Sanh đột nhiên bị nhấc bổng lên, tứ chi lơ lửng không chạm đất: "?"

Nàng nhìn khoảng không khí vô hình trước mặt, rồi lại nhìn khoảng cách từ chân mình đến mặt đất, vậy mà lại nghĩ đến một điều không đúng lúc chút nào: Tên ma đầu này hình như cao thật đấy!

Thế nhưng ngay sau đó, vẻ mặt bình tĩnh của Tiêu Họa Sanh bị phá vỡ, lần đầu tiên nàng biến sắc.

Bởi vì nàng vậy mà cảm giác được bàn tay to lớn lạnh như băng của tên ma đầu kia đang véo chỗ này, nhéo chỗ kia trên người mình, hoàn toàn không có khái niệm nam nữ thụ thụ bất thân, giống như chỉ đơn thuần đang mân mê một món đồ chơi.

"Buông ta ra!" Nàng đường đường là Huyết Tộc Thánh Tôn, từ khi nào lại phải chịu sự sỉ nhục thế này!

Thế nhưng ma đầu không thèm để ý đến tiếng gào thét của con sâu kiến, ngược lại càng thêm hứng thú, dường như đang khám phá tại sao nàng lại có thể mềm như một cục bột.

Chỉ là lực tay đó nếu mạnh thêm một chút, e rằng cánh tay của nàng cũng bị y bẻ gãy mất.

Khốn kiếp!

Tiêu Họa Sanh nghiến răng, sắc mặt lạnh lùng khát máu.

Hay là cùng chết cho rồi!

Ma đầu cảm nhận được hơi thở của tiểu sâu kiến trở nên hỗn loạn, giống hệt một con mèo xù lông, y xách nàng đung đưa trong không trung, đột nhiên trở nên hưng phấn.

"Tiểu sâu kiến, bổn quân không gϊếŧ ngươi nữa, được không?"

"Sau này ngươi cứ ở lại bên cạnh bổn quân, ngoan ngoãn làm một tiểu thú cưng nhé!"

Tiêu Họa Sanh vốn đã bực bội đến cực điểm, nghe vậy liền giận xù lông hét lên: "Làm cha nhà ngươi ấy, tên ranh con!"

Tống Toàn và những người đang quỳ trên đất thực sự chết lặng.

Dường như không nhận ra sự tức giận tột độ của tiểu sâu kiến, ma đầu còn hứng thú hỏi: "Tiểu ranh con là gì?"

"…" Tiêu Họa Sanh nhắm mắt hít sâu một hơi, cố nhịn rồi lại nhịn, mới bình tĩnh mỉm cười: "Tiểu ranh con chính là ngươi đó!"

Ma đầu: "Được thôi tiểu ranh con!"

Tiêu Họa Sanh: "?"

Ta nói tiểu ranh con là ngươi đó đại ca!

Ma đầu dường như biết nàng đang nghĩ gì, khinh thường nói: "Ngươi tưởng bổn quân là kẻ ngốc chắc?"

Tiêu Họa Sanh: "…"

Thôi được, đầu óc có vấn đề không có nghĩa là thiểu năng trí tuệ!

Tống Toàn và những người khác thấy Tiêu Họa Sanh lại có thể "thân mật trò chuyện" với lão ma đầu một hồi lâu, trong lòng không khỏi vui mừng.

Rõ ràng tên ma đầu này rất thích "thú cưng" là nàng ta, nếu nhờ nàng ta cầu xin giúp, ma đầu nhất định sẽ tha cho bọn họ!

Bọn họ vừa định lên tiếng.

Ầm…

Đột nhiên, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, mặt đất cũng phải rung chuyển mấy phen.

Tiêu Họa Sanh nhíu mày: "Có chuyện gì vậy?"

Ma đầu ngước mắt nhìn về phía sâu trong khu rừng phía trước, giọng điệu lộ rõ vẻ phấn khích tàn độc: "Lão già trộm cắp đó cuối cùng cũng chịu ra tay trộm đồ rồi! Đi, đi, đi, bổn quân dẫn ngươi đi xem náo nhiệt!"

Dứt lời, y búng tay một cái, phất tay áo, cuốn tiểu sâu kiến vào lòng, rồi bay đi với tốc độ nhanh như điện xẹt mà mắt thường không thể nhìn thấy.

Tiêu Họa Sanh suýt chút nữa bị tốc độ này làm cho ngạt thở giữa không trung: "?"

Gió mạnh cuốn lấy, thân là một phế nhân, nàng có chút không chịu nổi, đành phải nhắm mắt lại, ôm chặt lấy eo lão ma đầu, vùi mặt vào lòng y, trong đầu thầm chửi y một trận.

Sắc mặt Tống Toàn mừng như điên, nhìn về một hướng ở phía xa.

Là sư tôn! Nhất định là sư tôn!

Thì ra người vẫn luôn không đi cầm chân lão ma đầu, là vì người muốn đích thân đi lấy thứ đó!

Như vậy cũng tốt, đợi sư tôn lấy được thứ đó rồi, chắc chắn sẽ đến đón nàng ta!

Thế nhưng, ngay khi tiếng búng tay vừa rồi của ma đầu vừa dứt.

Đám huyết ngẫu vốn đứng im bất động đột nhiên bắt đầu chuyển động, hung hăng tấn công về phía Tống Toàn và những người khác.

Tống Toàn và những người khác vốn tưởng đã thoát nạn, sắc mặt tái nhợt, đối mặt với nỗi sợ hãi từ đám huyết ngẫu, trong lòng bọn họ dấy lên sự căm hận sâu sắc đối với Tiêu Họa Sanh.