Tống Toàn nắm chặt lưỡi kiếm trong tay, bất kể thế nào, nàng ta chỉ cần có thể phản sát kẻ phế vật muốn "báo thù" bọn họ này, mới có thể có một tia hy vọng sống sót dưới mí mắt ma đầu!
Tiêu Họa Sanh nhìn bộ dạng xấu xí đến cùng cực khi bọn họ bộc lộ hết bản chất con người, nhưng vẫn cười tủm tỉm từ chối: "Ta! Không! Muốn!"
Tim Tống Toàn chấn động mạnh, kinh ngạc nhìn nàng, rồi vô cùng xúc động.
Bọn họ đều muốn nàng chết, vậy mà nàng lại không màng thù cũ mà từ chối ma đầu!
Không ngờ trên đời lại có người lương thiện ngu ngốc đến vậy!
Lần này ma đầu im lặng lâu hơn, không biết là bị sự cả gan của con sâu kiến này làm cho kinh ngạc, hay là đang cố nén sự khó chịu khi uy nghiêm của mình bị khıêυ khí©h.
Một lát sau, một trận gió lạnh thổi qua, Tiêu Họa Sanh đột nhiên cảm thấy một bàn tay to lớn lạnh như băng từ sau lưng đưa ra, nắm lấy cằm nàng.
Thế nhưng nàng lại chẳng nhìn thấy gì cả, chỉ ngửi thấy một mùi hương tựa hoa bỉ ngạn thoang thoảng mê hồn, như có một người vô hình đang đứng sau lưng, nửa ôm nàng vào lòng.
Giây tiếp theo, đối phương dường như cúi đầu xuống, hơi thở lạnh lẽo như có như không phả vào tai nàng, một luồng khí lạnh thấu xương từ từ lan dọc sống lưng.
"Nếu bổn quân nói cho ngươi biết, nếu ngươi không gϊếŧ bọn chúng, bản thân ngươi sẽ bị huyết ngẫu nuốt chửng, ngươi vẫn sẽ đưa ra lựa chọn này sao?"
Tiêu Họa Sanh nhíu mày im lặng hai giây, đột nhiên mất kiên nhẫn nói: "Này vị ma đầu đại ca, nếu ngài thật sự rảnh rỗi đến phát hoảng, chi bằng đi thông mấy cái nhà xí trong Âm Hồn Uyên đi!"
Ma đầu: "?"
Tống Toàn và mấy người kia: "…"
Một lát sau, bọn họ còn chưa kịp nín cười, đã cảm thấy không khí của cả đất trời như bị rút cạn.
Áp lực kinh hoàng bao trùm lấy tất cả.
Bọn họ không chịu nổi uy áp này, "bịch" một tiếng, lập tức nặng nề quỳ xuống, gân xanh trên trán nổi rõ, đầu bị ấn chặt xuống nền đất đỏ như máu, không cách nào ngẩng lên được.
Tiêu Họa Sanh ở gần y nhất nên cảm nhận rõ nhất, sắc mặt nàng trắng bệch đi từng chút một, một ngụm máu đột nhiên phun ra.
Bàn tay to lớn lạnh như băng kia từ từ siết lấy cổ nàng, tiếng cười của y đầy vẻ hung tợn, giọng điệu mang theo sự ban ơn kỳ quái.
"Hay lắm, ngươi quả thật rất được lòng bổn quân đấy, hay là bổn quân giữ lại cho ngươi một cái toàn thây nhé, ngươi nói có được không?"
Thế nhưng vẻ mặt Tiêu Họa Sanh lại không chút đau đớn, thậm chí hai chân cũng không hề cong một chút nào.
Đầu ngón tay nàng từ từ lau đi vết máu bên môi, ánh mắt đột nhiên ánh lên màu đỏ máu, xoay người liền ôm chuẩn lấy cổ y, nhún người nhảy lên, hai chân siết chặt lấy eo y.
Đôi môi đỏ khẽ mở, răng nanh nhọn hoắt kề sát động mạch trên cổ y, nàng cười ngạo nghễ:
"Vậy thì ngươi thử xem sao…"
Tuy nói hổ lạc đồng bằng bị chó khinh, nhưng nàng đường đường là Huyết Tộc Thánh Tôn của Thiên giới Linh phủ, cho dù chuyển thế thành một kẻ phế nhân, cũng có sự kiêu ngạo thà gãy chứ không chịu cong!
Nếu tên ma đầu này thật sự dám gϊếŧ nàng, bất kể thực lực của y có mạnh đến đâu…
Thì cho dù nàng có phải hao hết thần hồn, lấy hồn làm chú, hóa máu thành lao, trước khi hồn phi phách tán, cũng nhất định phải kéo y cùng chết!
Thế nhưng sự thật lại hoàn toàn khác với cảnh tượng không chết không thôi mà nàng tưởng tượng!
Thân thể mềm mại ấm áp đột nhiên lao vào lòng, như một cục bông mềm mại, mùi hương thiếu nữ thoang thoảng hòa cùng mùi máu tanh nồng đậm trong không khí, vậy mà lại hòa quyện thành một mùi hương quyến rũ đầy mê hoặc.
Ma đầu khẽ sững lại, vẻ mặt đột nhiên trở nên kỳ quái.
Y hoàn toàn không cảm thấy cặp răng đang kề trên cổ mình có chút uy hϊếp nào, ngược lại còn trầm ngâm hai giây, rồi đưa tay kéo cục bông nhỏ mềm mại ấm áp trên người xuống, nhìn nàng với vẻ dò xét kỳ lạ.