Giọng nói đầy vẻ đại nghĩa của Tống Toàn vang lên.
"Đây là huyết ngẫu trận, nếu muốn đi qua, nhất định phải có một người thu hút sự chú ý của chúng. Mọi người đều có chiến lực, chỉ có ngươi đan điền hoàn toàn bị phế, vì cân nhắc nặng nhẹ, vị cô nương này, xin lỗi!"
Nói rồi, nàng ta liền bảo những người khác: "Đi!"
Bọn họ nhanh chóng rời đi, ánh sáng màu đỏ trong trận pháp lại càng rực rỡ, hốc mắt trống rỗng của đám huyết ngẫu đồng loạt nhìn chằm chằm vào Tiêu Họa Sanh, sát khí kinh người lan tỏa khắp nơi.
Tiêu Họa Sanh không chút sợ hãi, nhìn những huyết ngẫu đang chảy đầy máu này, thậm chí còn thèm đến mức cổ họng chuyển động, khẽ liếʍ môi.
Nhưng còn chưa kịp có hành động gì thì Tống Toàn và những người vốn đã rời đi đột nhiên lại xuất hiện trong trận, tất cả đều ngơ ngác kinh hãi.
Tiêu Họa Sanh khựng lại một chút, rồi đột nhiên bật cười, trận pháp này cũng thú vị đấy chứ.
Thế nhưng ngay sau đó, một giọng nói trầm thấp đầy tà mị, quyến rũ truyền vào tai nàng, mang theo tiếng cười khẽ như mê hoặc, tựa lời thì thầm của ác quỷ:
"Vì con kiến nhỏ quá đáng yêu, bổn quân cho ngươi một cơ hội báo thù. Nếu ngươi có thể dùng máu tươi của bọn chúng để tạo ra một huyết ngẫu, ngươi sẽ được sống, thế nào?"
Nụ cười của Tiêu Họa Sanh từ từ tắt dần, xem ra thứ thú vị không phải là trận pháp, mà là một kẻ khác!
Tiêu Họa Sanh ngay từ câu đầu tiên lão ma đầu này nói, đã nhận ra y có vấn đề!
Nhưng không ngờ y lại bệnh nặng đến thế!
Loại lời này rõ ràng không chỉ nói với một mình nàng, những người khác chắc chắn ít nhiều cũng từng bị dụ dỗ như vậy.
Mấy chục tân nương rơi vào Âm Hồn Uyên nguy hiểm đến tính mạng, y lại như một đứa trẻ con vừa có được đồ chơi mới.
Trước tiên là để mọi người tách ra, sau đó nhìn mọi người dần chia rẽ, bắt đầu tàn sát lẫn nhau, rơi vào tuyệt cảnh, rồi lại cho cơ hội báo thù.
Tuy y chỉ cho lựa chọn, cũng không cố tình ép buộc, nhưng chỉ cần là người vì muốn sống mà mất đi lý trí, đều sẽ rơi vào bẫy của y.
E rằng cho dù cái gọi là "báo thù" thành công, hậu quả cũng chẳng tốt đẹp gì.
Dù sao y nói là "sống sót", chứ không phải "sống sót ra ngoài".
Cho nên đối phó với loại trẻ con thích phá phách có vấn đề này, không thể chiều theo, chỉ có thể làm ngược lại!
Ma đầu kia nào biết mình bị coi là trẻ con thích phá phách, không nghe thấy Tiêu Họa Sanh trả lời, bèn cười hỏi lại một câu: "Thế nào hả tiểu sâu kiến, ngươi có muốn chọn cơ hội báo thù này không?"
Tiêu Họa Sanh không chút do dự cười đáp: "Không muốn!"
Không gian chợt lặng ngắt như tờ.
"Ồ~ Bổn quân hiểu rồi!" Giọng nói trầm thấp lười biếng đầy quyến rũ của y khẽ kéo dài, âm cuối còn ẩn chứa ý cười hưng phấn: "Bởi vì ngươi là một phế vật đáng chết, cho nên sợ không gϊếŧ nổi bọn chúng, đúng không?"
"Không sao cả, bổn quân sẽ giữ chân bọn chúng trong một nén hương, để ngươi tùy ý ra tay."
"Đương nhiên, ngươi không được gϊếŧ hết bọn chúng trong một nén hương đâu đấy, phải từ từ thưởng thức cái chết của bọn chúng mới được nha!"
Mấy nữ nhân đối diện rõ ràng cũng nghe thấy những lời này, ai nấy đều kinh hãi gào lên thất thanh.
"Không! Rõ ràng là ngươi truyền âm cho chúng ta, nói chỉ cần chúng ta bỏ lại một người là có thể sống sót qua huyết ngẫu trận, chúng ta cũng đã làm theo, nhưng tại sao cuối cùng người phải chết lại là chúng ta!"
"Một kẻ phế vật! Dựa vào cái gì mà có cơ hội báo thù, thật không công bằng!"
"A… Lão ma đầu! Ngươi nhất định là đang đùa giỡn chúng ta!"
Tống Toàn cũng run rẩy cúi đầu, che đi gương mặt trắng bệch.
Sư tôn chắc chắn có việc bị trì hoãn rồi, cho nên nàng ta nhất định phải chống đỡ, cho dù tên ma đầu này có đáng sợ đến đâu, nàng ta có sự tôn nghiêm của thiên chi kiêu nữ, tuyệt đối sẽ không nhận thua!