Chương 10: Câm miệng, lũ nhãi ranh

Tia máu trong đáy mắt Tiêu Họa Sanh lóe lên rồi biến mất, nàng đột nhiên rút cây trâm bạc trên đầu, vung tay ném đi, cây trâm như mũi tên rời cung bay vυ"t ra.

Một giọng nói lạnh lùng đầy bực tức vang lên: "Câm miệng, lũ nhãi ranh các ngươi!"

Trong chốc lát, máu tươi bắn tung tóe, tiếng kêu thảm thiết xé trời.

Trán của nữ nhân kia bị khoét một lỗ máu, thoáng chốc đã ngã xuống đất tắt thở, một tử hồn đi ngang qua lập tức rút linh hồn của ả ra nuốt chửng, rồi chậm rãi bay đi.

Sắc mặt mọi người đều đại biến, vội vàng để linh vận nhập thể, kinh hãi nhìn chằm chằm nàng.

Tống Toàn cũng chết lặng, còn chưa kịp nói gì.

Tiêu Họa Sanh nhíu mày nhìn nữ nhân đã biến thành xác khô: "Chậc, còn tưởng cùng lắm chỉ bị thương thôi chứ, sao lại yếu như vậy?"

Tống Toàn: "…"

Các nữ nhân khác: "…"

Tống Toàn đè nén sự kinh ngạc, cố giữ vẻ cao ngạo: "Người chết là Xích cấp tam giai, quả thực hơi yếu."

Nhưng ai cũng ngầm hiểu.

Đây không phải là chuyện một phế nhân không có linh lực có thể làm được, hơn nữa còn là một chiêu đoạt mạng!

Nữ nhân này rốt cuộc có lai lịch gì?

Đáng lẽ phải chất vấn hành vi này của nàng, thế nhưng mọi người nhìn nhau một lượt, không biết có phải vì sợ rồi không, chỉ làm như không có chuyện gì xảy ra, không hề hỏi tới.

Tống Toàn liếc nhìn Tiêu Họa Sanh, giọng nói lơ đãng như đang giáo huấn: "Ngươi tuy không có linh lực, nhưng tốc độ lại rất nhanh."

"Khi tốc độ ra đòn nhanh đến một mức độ nhất định, sẽ có lực xuyên thấu rất mạnh!"

"Cho nên ngươi lấy thân phế nhân mà gϊếŧ người Xích cấp, theo một ý nghĩa nào đó, cũng giống như cách tu sĩ vượt cấp gϊếŧ người vậy."

"Nhưng ngươi không có linh lực, vừa rồi đối phương cũng không phòng bị, nếu đối đầu với người Xích cấp cao hơn một giai, chắc chắn sẽ bị trọng thương hoặc bị phản sát!"

"Vì tốt cho ngươi, lần sau vẫn nên đừng hành động lỗ mãng như vậy."

Các nữ tử như lấy lại được thể diện, rối rít tâng bốc.

"Không hổ là thiên tài kiều nữ của Tuyên Vân Quốc, nhìn một cái đã ra chỗ bất lợi, thật quá lợi hại!"

"Đúng vậy, phế nhân chính là phế nhân, chỉ là may mắn thôi, đừng có mà đắc ý, phải học hỏi Tống tiểu thư nhiều vào!"

Tống Toàn tuy ngoài mặt không biểu lộ, nhưng đáy mắt lại ánh lên vẻ ưu việt đầy cao ngạo.

Tiêu Họa Sanh đột nhiên bật cười thành tiếng, nhìn nàng ta với vẻ đầy ẩn ý, không nói gì.

Đám nữ nhân này thật là thú vị.

Thái độ như đang xem lũ hề nhảy nhót này khiến sắc mặt Tống Toàn cứng đờ, trong lòng nghẹn một cục tức.

Nàng ta đường đường là thiên chi kiêu nữ, linh vận là Hàn Băng Lợi Nhận cao cấp, năm nay mới mười bảy tuổi đã đạt tới Xích cấp cửu giai, lại còn được cao thủ Thanh cấp của Phong Vân Minh nhận làm đồ đệ!

Ở Trung Châu Tứ Quốc, người đồng lứa nào mà không nhìn nàng ta bằng ánh mắt ngưỡng mộ và sùng bái chứ?

Không ngờ lại bị một kẻ phế vật coi thường, chuyện này sao có thể nhịn được?

Tiếp đó, Tiêu Họa Sanh rõ ràng nhận thấy mình bị cô lập, bọn họ vừa cảnh giác xung quanh, lại vừa đẩy nàng ra khỏi phạm vi an toàn, thỉnh thoảng còn nói móc nàng vài câu.

Nàng cũng chẳng để tâm, ngược lại còn phát hiện ra một chuyện khá thú vị.

Hành vi thỉnh thoảng dọa dẫm bọn họ của đám tử hồn và oán quỷ dường như đang cố tình dẫn dụ bọn họ đến một nơi nào đó.

Quả nhiên không lâu sau, phía trước truyền đến một loạt âm thanh kỳ quái, đưa mắt nhìn lại, bất ngờ là một đám huyết ngẫu màu đỏ.

Chúng có hình dáng giống người, nhưng hoàn toàn là những khối chất lỏng vô tri được tạo thành từ máu, chỉ di chuyển trong một khu vực nhất định.

Nhưng lại tỏa ra sự nguy hiểm khiến người ta tim đập nhanh, nơi chúng đi qua cây cỏ đều thối rữa, đất đai khô cằn, ngay cả tử hồn và oán quỷ cũng không dám đến gần.

Giây tiếp theo, một luồng linh lực mạnh mẽ ập đến, Tiêu Họa Sanh chỉ cảm thấy một lực đẩy cực mạnh từ sau lưng, lập tức đẩy nàng vào giữa đám huyết ngẫu.