Chương 9: Tỏ tình

Trong giờ thể dục của chiều thứ sáu tuần sau, lớp 3 và lớp 1 của ban tự nhiên có một trận bóng rổ.

Suốt hai tuần qua, Đoạn Dực luôn giữ vẻ lạnh lùng ít nói và vô cảm khiến hầu như chẳng có bạn học nào trong lớp dám lại gần anh.

Ban đầu Lâm Từ cũng không định can thiệp, nhưng khi nghĩ đến gương mặt đầy lo lắng của dì Đoạn lúc nhờ mình giúp đỡ, cô vẫn không đành lòng nên trước giờ học đã chặn ủy viên thể dục Chúc Hâm Duyệt đang ôm bóng rổ định ra sân lại.

"Ủy viên, lát nữa đánh bóng rổ dẫn học sinh mới chuyển đến chơi với?"

Chúc Hâm Duyệt là ủy viên thể dục của lớp 3, bình thường là một con khỉ ranh mãnh khiến giáo viên đau đầu, trừ việc học ra thì chuyện gì cũng làm được.

Cậu ấy ngồi ngay sau Lâm Từ, cũng là bạn cùng bàn của Đoạn Dực.

"Mẹ kiếp Lâm Tiểu Từ, cậu đùa à? Hai tuần rồi, tảng băng đó chỉ nói với tớ đúng một từ."

"Từ gì vậy?"

"Ừm."

Chúc Hâm Duyệt giơ một ngón tay, giọng điệu bất lực.

Lâm Từ không nhịn được bật cười. Lúc này học sinh trong lớp đã lục tục kéo nhau ra sân, Đoạn Dực cũng chẳng còn ở chỗ ngồi.

Trong lớp hầu như không còn ai.

"Ủy viên à, chúng ta phải rộng lượng một chút để thể hiện sự nhiệt tình của người dân Xuân Giang chứ? Hay là cậu sợ người mới đến sẽ cướp mất ánh hào quang của mình?"

Chúc Hâm Duyệt vừa nghe câu đó đã ngồi không yên.

"Nói thật nếu so xem ai đẹp trai hơn thì ông đây thua cậu ta một chút. Nhưng nói đến bóng rổ thì với cái da thịt mỏng manh đó không bị ông đây đè xuống đất đánh mới là lạ!"

Lâm Từ giả vờ kinh ngạc: "Ồ? Thật hả? Tớ không tin, trừ khi cậu chứng minh cho tớ xem."

Chúc Hâm Duyệt là một thiếu niên nhiệt huyết điển hình, rất dễ bị khıêυ khí©h. Đúng lúc thấy Đoạn Dực từ ngoài bước vào lớp, cậu ấy giơ quả bóng rổ trong tay lên rồi làm động tác như muốn khoác vai anh.

Đoạn Dực tránh cực nhanh, Chúc Hâm Duyệt dù bị hụt tay cũng chẳng tức giận.

"Sao rồi? Chơi không? Để cho cậu một vị trí đó?"

Đoạn Dực đứng cạnh chỗ ngồi, hai chân dài duỗi thẳng. Anh cao hơn Chúc Hâm Duyệt nửa cái đầu nên khiến cậu ấy trông có phần yếu thế hơn.

Anh cầm chai nước trên bàn lên, vặn nắp uống một ngụm rồi liếc nhìn Chúc Hâm Duyệt đang đứng bên cạnh.

Ánh mắt đó rõ ràng là muốn từ chối.

Trước khi anh kịp mở miệng, Lâm Từ đã bước nhanh lên, nắm lấy thân chai nước khoáng anh đang định vặn nắp lại, giọng điệu chân thành.

"Cầu xin anh đó anh trai ơi, không có anh lớp 3 sao thắng nổi đây!"

"Này? Lâm Tiểu Từ, ý cậu là gì?"

Chúc Hâm Duyệt rõ ràng không phục lời Lâm Từ.

Lâm Từ vội vàng nháy mắt ra hiệu, nghiến răng nghiến lợi thì thầm mấy từ.

"Nhiệt tình... ủy viên, nhiệt tình!"

Cậu thiếu niên trẻ trâu gãi đầu lúng túng như thể đã hạ quyết tâm, đột nhiên cất lên một giọng nữ kỳ lạ.

"Cầu xin anh đó anh trai ơi."

Lâm Từ lập tức nổi da gà, kinh ngạc nhìn Chúc Hâm Duyệt mà không khỏi kính nể.

"Vì Xuân Giang, chàng trai à, cậu hy sinh quá nhiều rồi."

Cuối cùng, Đoạn Dực như bị ép buộc mà tham gia vào đội bóng rổ của lớp 3 ban tự nhiên.

Trường trung học Xuân Giang cái gì cũng chậm, chỉ có tin đồn là nhanh.

Tin Đoạn Dực sẽ tham gia trận bóng nhanh chóng lan truyền khắp nơi. Đến khi Lâm Từ và Cố Hinh thong thả đi từ nhà vệ sinh ra sân bóng, xung quanh đã chật kín người.

Dĩ nhiên phần lớn là nữ sinh.

Bị chen ở vòng ngoài, Cố Hinh hào hứng kéo tay Lâm Từ.

"Tiểu Từ nhìn kìa, đó là ai!"

"Ai vậy?"

Lâm Từ nhìn qua toàn là người, thực sự không biết Cố Hinh đang hưng phấn vì ai.

"Đó là hoa khôi Chu Thiến! Lớp 1 ban xã hội."

Lâm Từ cố gắng tập trung tầm mắt về phía trước, quả nhiên thấy một cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao, người cao chân dài đang đứng ở hàng đầu.

"Định hướng giới tính của cậu không có vấn đề chứ? Thấy hoa khôi mà hào hứng làm gì?"

Cố Hinh quay đầu nhìn Lâm Từ đang khoác tay mình, vẻ mặt như hận sắt không thành thép.

"Tiểu Từ cậu đừng nói ra ngoài là bạn thân của tớ, đừng làm mất danh hiệu nữ hoàng bát quái của tớ. Cậu thực sự không biết hả? Hai ngày trước Chu Thiến đã tuyên bố nhất định phải chinh phục Đoạn Dực, còn bảo các nữ sinh khác đừng có mơ tưởng đến cậu ấy!"

"Nam thần nữ thần người ta rất xứng đôi, cậu..."

Ba chữ "gấp cái gì" còn chưa kịp nói, Lâm Từ như sực nhớ ra gì đó liền thốt lên.

"Cậu nói gì? Cô ta muốn theo đuổi Đoạn Dực?"

Cố Hinh giật mình: "Phải đó? Sao vậy?"

Lâm Từ thoáng buông tay đang khoác Cố Hinh, bỗng nhìn thẳng về phía trước với vẻ mặt nghiêm túc, hai tay nắm chặt.

"Có vẻ đến lúc tớ phải ra tay phá tan đôi uyên ương này rồi."

Cố Hinh sờ trán Lâm Từ, vẻ mặt mờ mịt: "Không sốt mà? Nói mê gì vậy?"

"Đánh hay quá!"

"Ném ba điểm đẹp quá!"

"Sao Đoạn Dực chơi bóng giỏi vậy?"

"Không được rồi không được rồi, tớ sắp ngất!"

"Đừng ngất vội, hoa khôi còn đang nhìn chằm chằm đó, thấy không? Tay trái cầm thư, tay phải cầm nước chuẩn bị sẵn rồi."

...

Tiếng bàn tán nổi lên không ngớt theo từng động tác uyển chuyển của Đoạn Dực và khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của anh, ngày càng náo nhiệt hơn.

Sau nửa hiệp, lớp 3 ban tự nhiên đã dẫn điểm rất xa, riêng Đoạn Dực đã ghi phần lớn số điểm.

Thấy Chu Thiến đang chỉnh tóc chuẩn bị tiến lên, trong lòng Lâm Từ lập tức vang lên tiếng chuông báo động.

Chu Thiến rất xinh đẹp, không chỉ có làn da trắng mà còn có ngũ quan tinh xảo, thêm vào đó là vẻ mặt ba phần e thẹn năm phần ngại ngùng. Đừng nói là các nam sinh trên sân, ngay cả Lâm Từ cũng phải động lòng.

Lời dặn của dì Đoạn như còn vang bên tai, Lâm Từ dậm chân một cái rồi lao vào đám đông.

"Nhường chút! Nhường chút!"

Cô vừa hô vừa luồn vào giữa đám người.

Chu Thiến và Đoạn Dực ở bên trong vòng tròn mà đám đông tự động nhường ra.

Chu Thiến đưa chai nước trong tay phải lên, hơi ngượng ngùng nói: "Đoạn Dực, chơi bóng mệt rồi phải không? Uống chút nước đi."

Đoạn Dực có vẻ hơi khó hiểu, mặt không biểu cảm giơ chai nước khoáng trong tay lên, lạnh nhạt thốt ra hai chữ.

"Không cần."