Chương 4: Doạ

Ánh nắng chiều vàng rơi xuống người anh, phác họa nên dáng vẻ cao gầy lười nhác. Nhờ ánh sáng ấy, Lâm Từ mới thấy rõ khuôn mặt anh.

Da chàng trai trắng đến mức gần như trong suốt, đường cằm rõ nét được nắng chiều phủ lên một lớp sáng mờ, sống mũi cao thẳng khuất trong bóng tối. Nửa sáng nửa tối, vừa lạnh lùng vừa thần bí.

Chậc... một tên hư hỏng rất đẹp trai.

"Vậy... tôi đi trước nhé, cậu cứ tiếp tục?"

Ba mươi sáu kế chuồn là thượng sách, Lâm Từ xưa nay là người rất biết nhìn tình hình.

"Qua đây."

Động tác định rút lui của cô bị chặn lại bởi một giọng nói trong trẻo lạnh băng.

Lâm Từ đứng yên tại chỗ. Dù không định nghe theo, nhưng đối mặt với sự chênh lệch thực lực, cô cũng không dám manh động, sợ chọc giận đối phương rồi rước họa vào thân.

Chàng trai bỗng buông chân ra, tên nam sinh lập tức thở dốc như cá sắp chết đuối.

Chẳng hiểu sao Lâm Từ cũng thấy cổ họng mình như được thả lỏng, cũng vô thức hít vào theo nam sinh đang thống khổ ở dưới đất kia.

"Không qua à?"

Tầm mắt lại một lần nữa dừng trên người cô, ánh mắt đáng sợ vừa nãy của chàng trai như là ảo ảnh đã tiêu tan, chỉ còn lại đôi mắt đen láy như thuỷ tinh ẩn dưới vành mũ, đuôi mắt hẹp dài lười biếng khép hờ có chút thờ ơ lạnh nhạt.

Khóe môi anh cong lên nụ cười lạnh băng, thản nhiên giơ chân dẫm lên bàn tay tên bên dưới.

Hơi tăng lực nghiền như muốn nghiền nát xương tay của đối phương. Tên nam sinh nằm trên mặt đất bị dẫm tức khắc không nhịn được hét lên thảm thiết.

"Thế ra cậu đang dọa tôi sao?"

Tuy rằng tim Lâm Từ đã đập thình thịch như trống trận, nhưng vẫn nhỏ giọng thăm dò.

Chàng trai phát ra tiếng cười khẽ gần như chẳng thể phát hiện, ánh mắt toát ra nỗi âm u nồng đậm

Hoàng hôn mùa thu mang sương mù dày đặc, cùng làn sương mờ mịt buông xuống là từng câu từng chữ của anh.

Như trêu đùa, lại như khıêυ khí©h.

"Vậy cậu bị dọa rồi à?"

Trong con hẻm không khí ngột ngạt, giọng nói của Lâm Từ như thấm nước, ẩm ướt rơi thẳng vào lòng Đoạn Dực.

“Nói thật thì cũng không đến nỗi quá sợ.” Lâm Từ vừa nói vừa bắt chước tư thế của anh, nhấc chân phải nghiền qua nghiền lại trong không khí rồi tiếp tục: “Còn nữa, cậu đạp tay người ta như vậy thì hay ho lắm à? Giỏi thì để người ta dẫm lại cậu vài cái xem, thế mới gọi là đàn ông thứ thiệt chứ.”

Lâm Từ cũng chẳng hiểu mắc gì một hai vạ miệng ngay lúc này.

Thật ra nghĩ lại thì câu “chịu thiệt là phúc” hay “người biết thời thế mới là trang tuấn kiệt” gì đó cũng có lý. Lâm Từ liếc mắt nhìn thoáng qua ánh mắt ngày càng nguy hiểm của chàng trai, cuối cùng cũng thức thời mà chịu thua trước.

“Được rồi, tôi chuẩn bị sẵn sàng rồi, cậu cứ đánh đi. Nhưng đánh nhẹ thôi nhé, tôi sợ đau. Đừng đánh vào miệng, tôi còn phải ăn tối. Tốt nhất cũng đừng đánh vào mặt, dù gì tôi cũng là con gái, còn cần giữ mặt mũi nữa.”