Chương 3: Giải quyết

Khí hậu thị trấn ẩm thấp, trong không khí lẫn mùi tanh của bùn đất. Bức tường trắng ở hai bên hẻm đã bong tróc loang lổ, chẳng còn ra hình dạng gì. Cuối hẻm còn có cột điện dán mấy quảng cáo trị bệnh nam khoa đầy phản cảm.

Lâm Từ nấp sau cột điện, tay siết chặt dây quai cặp, lập tức đoán được chuyện gì đang xảy ra.

Xong rồi, đυ.ng phải đám du côn bắt nạt người khác rồi.

Lâm Từ theo bản năng định chạy nhanh rút lui, song trong lòng lại cứ cảm thấy làm vậy hơi không nghĩa khí.

Đang lưỡng lự thì chẳng hiểu sao lại bước ra khỏi cây cột, cảnh tượng trong hẻm cũng hiện rõ mồn một trước mắt.

Trong con hẻm chật hẹp tối tăm, mấy tên tóc vàng đang vây quanh một chàng trai lạ mặt cao ráo.

Anh mặc đồ đen từ đầu đến chân, quần thể thao đen, áo gió đen, còn đội một chiếc mũ lưỡi trai đen. Khóa kéo áo kéo lên tận cằm, cả gương mặt gần như ẩn hoàn toàn dưới vành mũ và cổ áo chẳng thấy rõ.

Rõ ràng đang ở thế yếu vậy mà anh vẫn thờ ơ đứng, hai chân thản nhiên dang rộng. Dáng người anh cao hơn hẳn mấy tên tóc vàng, nên từ trên cao nhìn xuống mang chút khí thế ép người.

Như thể cảm nhận được có người đang nhìn mình chăm chú, ánh mắt mang tính phòng bị cực mạnh giấu dưới vành mũ quét sang.

Lâm Từ lập tức chạm vào một đôi mắt u ám và sắc lạnh.

Mấy tên tóc vàng cũng nhận ra đầu hẻm có thêm một người, tên đeo kính trong đám đó cười thô bỉ nói với Lâm Từ: "Sao thế? Em gái, muốn xem tụi anh đánh nhau hả?"

Lời vừa dứt, mấy tên còn lại cũng cợt nhả cười rộ lên.

Lâm Từ không dám lên tiếng, thấy tình hình thế kia, chút do dự ban nãy cũng bay biến sạch. Trong đầu chỉ còn mỗi một suy nghĩ là mau rời đi.

Tên đeo kính thấy vẻ mặt hoảng hốt của Lâm Từ thì càng hăng, dáng vẻ như con công xòe đuôi.

"Thế thì đứng đó mà xem, xem tụi anh đánh nhau thế nào."

Vừa nói dứt, tên đeo kính vung nắm đấm lao tới chàng trai kia.

Chàng trai nghiêng đầu né tránh, giơ chân đá thẳng vào bụng tên đeo kính. Tên đeo kính không kịp né, bị đá đau kêu lên một tiếng rồi ngã lăn qua một bên.

Mấy tên còn lại thấy thế lập tức ngừng cười, nhào tới vây đánh.

"Con mẹ nó, còn dám phản kháng, đánh chết nó cho tao!"

Chàng trai lạ mặt đứng trong bóng tối với dáng vẻ uể oải lười biếng, tầm mắt bị vành mũ che khuất.

Nhưng Lâm Từ lại cứ có cảm giác anh đang nhìn mình. Ánh nhìn nóng rực như xuyên qua thời gian, cuối cùng cũng tìm thấy người mình muốn thấy.

Chẳng mấy chốc, đám tóc vàng đã bị chàng trai đánh gục hết. Bọn chúng mặt mũi bầm dập, nằm co quắp trên đất trong tư thế chẳng ra làm sao, tiếng rên la chửi rủa vang lên không ngớt.

Trái lại là chàng trai ngay cả ống tay áo chẳng dính chút bụi nào, một tay vẫn đút túi, nét mặt không rõ.

Chàng trai dẫm chân lên cổ của một tên trong số đó, cứ như chỉ cần dùng chút lực là có thể đạp gãy cổ của đối phương.

Ánh mắt vẫn dừng ở chỗ Lâm Từ. Lâm Từ cảm giác sau lưng mình lạnh toát, cô cười gượng một cái như đang giải thích.

"Tôi tưởng cậu cần giúp. Không ngờ cậu giỏi thế, đánh... làm phiền rồi..."

Nói xong, như để chứng minh, cô giơ chiếc điện thoại trong tay lên: "Tôi gọi cảnh sát rồi đấy, họ sắp tới rồi."

Lời nói có vẻ mang ý đe dọa.

Chàng trai không phản ứng, như chẳng mấy quan tâm đến lời đe dọa ấy.

Hình như thấy hơi nóng, anh thu lại ánh nhìn, nghiêng người kéo khóa chiếc áo khoác đen xuống. Sau đó thong thả lục túi lấy hộp thuốc ra rút một điếu ngậm vào miệng, tiếp đó hơi cúi người, tấm lưng gầy gò cong lên.

"Xoẹt" một tiếng, ngọn lửa đỏ bùng lên giữa ngón tay thon dài. Chàng trai lạnh lùng quay người lại đối mặt với Lâm Từ, giọng bình thản: "Ồ? Thật à?"