Chương 20: Chẳng phải cuối cùng vẫn trốn vào lòng tôi sao, hửm?

Hai người đi lên đến tầng ba, vẫn không nghe thấy tiếng khóc của trẻ con trong lời đồn đâu. Chỉ là càng lên cao càng tối, ánh đèn điện thoại càng tỏ ra yếu ớt.

Lâm Từ đi theo sau Tề Thành, hai người đi không xa không gần.

Tề Thành gần như phòng thí nghiệm nào cũng đều vào nhìn một cái.

Tuổi trẻ náo nhiệt thế này, dù bề ngoài tỏ ra trưởng thành đến đâu cũng vẫn thích chơi đùa.

Trong các phòng thí nghiệm, phần lớn các dụng cụ thí nghiệm đều đã cũ kỹ, trên bàn trên tủ đều phủ một lớp bụi dày chẳng có người lui tới từ lâu. Cửa vừa mở ra, gió thu ùa vào, bụi bay tán loạn khiến người ta chẳng nhịn được mà ho sằng sặc.

"Khụ khụ khụ... bụi nhiều quá."

Tề Thành quay đầu nhìn lại, thực ra rất tối nên chẳng thể nhìn rõ khuôn mặt người đằng sau, ngay cả hình dáng cũng không thấy.

"Vậy lát nữa cậu đừng vào nữa, đứng ở cửa đợi tớ ra."

Lâm Từ "ừm" một tiếng, hai người rời khỏi phòng thí nghiệm tầng ba đi lên tầng bốn.

Đến tầng bốn, Lâm Từ không vào phòng học nữa mà đứng ở ngoài hành lang chờ đợi. Xung quanh tối om, cô dựa vào ánh đèn điện thoại tựa vào lan can hành lang đứng.

Chẳng mấy chốc truyền đến tiếng cửa sau đóng lại, có tiếng bước chân từ phía sau truyền đến.

Lâm Từ bâng quơ quét đèn điện thoại ra sau, thấy có một bóng người thì hỏi: "Xem xong rồi à? Không có gì hết hả?"

Bóng người đó đứng trong bóng tối, chỉ thấy một hình dáng gầy gò, đối phương "ừm" một tiếng không rõ ràng.

Lâm Từ gật đầu, sau đó lại giật mình nhận ra đối phương chắc không thể nhìn thấy nên mở miệng nói: "Vậy chúng ta mau đi thôi, tầng cuối cùng rồi, xem xong nhanh chóng xuống dưới. Chỗ quỷ quái này không có ma cũng dọa chết người."

Bóng đen đó chẳng nhúc nhích, Lâm Từ cảm thấy kỳ lạ.

Có phải vừa rồi Tề Thành một mình đi vào phòng thí nghiệm bị dọa không?

Thật ra, cả đường đi đều là cậu đi đầu, chắc là không chịu nổi nữa rồi.

Mặc dù Lâm Từ cũng sợ đến mức lưng toát mồ hôi lạnh, nhưng vẫn ân cần nói: "Vậy để tớ đi trước đi, nhưng cậu đừng cách xa quá, tớ hơi sợ."

Chưa đợi đối phương trả lời, Lâm Từ quay đầu lại, chiếu đèn điện thoại chầm chậm đi lên cầu thang.

Trong đêm đen, trong hành lang chỉ vang lên hai tiếng bước chân, thậm chí cả tiếng gió cũng bắt đầu ngừng lại.

Vừa mới lên đến tầng năm, một tiếng "ư a" quái dị vang lên, cực kỳ giống với tiếng khóc của trẻ sơ sinh.

Lâm Từ gần như theo bản năng lùi lại phía sau.

"A! Đừng tìm tôi đừng tìm tôi! Tôi là người tốt!"

Trong cơn hoảng loạn, lưng va phải một l*иg ngực ấm áp, người bị va vào khẽ rên lên một tiếng đau đớn.

Tiếng khóc của trẻ sơ sinh càng lúc càng lớn, gió lại bắt đầu thổi, hành lang dường như có cửa sổ nào đó không đóng kín, bị gió thổi đập vào nhau liên tục.

Lâm Từ sợ hãi trốn vào lòng người phía sau.

"Tề Thành, tớ tớ tớ... tớ không cố ý đâu, cậu cậu cậu..."

Chưa nói hết câu, vai bỗng nhiên bị một đôi tay ôm lấy. Người đó hơi dùng sức, toàn thân Lâm Từ được bao bọc trong hương bạc hà thanh mát.

Tai áp vào l*иg ngực người đó, từng hồi tim đập dồn dập khiến Lâm Từ tê dại cả xương tai.

Trong bóng tối dưới làn gió lạnh, người đó khẽ cười, giọng nói trong trẻo quyến rũ.

"Không cố ý, nhưng lại muốn trốn vào lòng người ta à?"

Đây...

Giọng này không phải của Tề Thành!

Lâm Từ sợ hãi đến bật người ra, không nhịn được lùi lại vài bước, vừa lúc vô tình đυ.ng mở cánh cửa lớn phòng thí nghiệm tầng năm.

"Đùng" một tiếng cửa lớn va vào tường phát ra âm thanh trầm đυ.c, tiếp theo tiếng khóc của trẻ sơ sinh to hơn và rõ ràng hơn lại vang lên.

Lâm Từ hoảng hốt lao về phía trước, lần này là trực diện lao vào vòng tay đó một lần nữa. Khác với lần trước là ngoài ý muốn, người đó dường như đã chuẩn bị sẵn, trực tiếp đưa tay đón lấy người vào trong lòng.

Trong bầu không khí quái dị, nhịp tim Lâm Từ hỗn loạn, bên tai phả xuống một luồng hơi thở ấm áp như lông vũ quét qua vành tai.

Giọng nói quen thuộc từ tốn truyền đến lần nữa, mang theo tiếng cười thấp khiến người ta đỏ mặt ửng tai.

"Chạy gì chứ? Chẳng phải cuối cùng vẫn trốn vào lòng tôi sao, hửm?"