Chương 18: Cậu quản tôi đi

Trưa tan học, Cố Hinh khoác tay Lâm Từ vào căn tin xếp hàng phía sau quầy miến tiết vịt và trò chuyện.

"Này Tiểu Từ, cậu có biết không?"

"Biết gì?"

"Nghe nói Chu Thiến bị người ta đánh, mà... có người bảo chính Đoạn Dực đánh cô ta."

Trong lòng Lâm Từ giật thót, hỏi cô bạn: "Cậu nghe ai nói vậy?"

Đâu có đánh, chỉ là dùng đầu thuốc lá dí một cái thôi mà, Lâm Từ bất giác thầm phản bác.

Cố Hinh ghé sát vào, hạ thấp giọng.

"Người bên ban xã hội nói đó, cậu nghĩ có phải Đoạn Dực từ chối Chu Thiến, Chu Thiến tức giận xấu hổ rồi đi tìm người đánh Đoạn Dực nên cậu ấy mới bị thương không?"

Lâm Từ suy nghĩ về câu nói của Cố Hinh, rồi xâu chuỗi lại logic một lần nữa.

Thực ra, dường như chính cô đã phá hỏng màn tỏ tình của Chu Thiến, Chu Thiến muốn đánh cô và Đoạn Dực đã ra tay giúp.

Mặc dù kết luận "ra tay giúp đỡ" này hơi gượng ép, còn ẩn chứa một số điều khác nhưng sự thật đúng là như vậy.

Vậy nên, đừng nói là Đoạn Dực bị Chu Thiến trả thù nha?

Có đôi khi, Lâm Từ thực sự rất ghét sự nhân hậu của mình cùng với lòng nhiệt tình bẩm sinh của người Xuân Giang.

Sau bữa ăn, Lâm Từ thực sự không muốn kéo Cố Hinh vào chuyện của Chu Thiến nên đã lấy cớ có việc, tránh Cố Hinh đi đến phòng y tế lấy thuốc.

Thuốc, Đoạn Dực, tiền tiêu vặt của Lâm Từ.

Lần thứ ba, Lâm Từ ghét đến nghiến răng.

Đoạn Dực không có trong lớp vào buổi trưa, Lâm Từ tìm khắp nơi cuối cùng phát hiện anh ở trong phòng dụng cụ thể thao.

Đẩy cánh cửa sắt của phòng dụng cụ ra, bóng tối trong phòng bị xua tan, ánh sáng xuyên vào tạo thành những cột sáng cùng với những hạt bụi bay lơ lửng.

Đoạn Dực nằm trên tấm đệm màu xanh quân đội, nhắm mắt ngủ nông.

Trong ấn tượng, anh luôn có vẻ ngủ không đủ. Lúc này nhắm mắt như thể đang ngủ nhưng hàng mi dài lại liên tục rung động, sắc mặt cũng trắng bệch đến bệnh hoạn.

Có lẽ đang gặp ác mộng gì đó, trán anh lấm tấm mồ hôi, toàn thân cũng căng cứng trong một cuộc vật lộn im lặng.

Lâm Từ nắm chặt gói thuốc trong tay, tiến lại gần.

Ngồi xổm bên cạnh Đoạn Dực, cô đưa tay vỗ nhẹ vào cánh tay và gọi anh.

"Đoạn Dực? Đoạn Dực?"

Đoạn Dực chợt bật dậy trong tích tắc, gần như không kịp nhìn rõ người, tay trái đã nhanh chuẩn và mạnh mẽ bóp lấy cổ họng Lâm Từ bên cạnh.

Lâm Từ theo quán tính ngả người ra sau, chỉ nhờ bàn tay trên cổ mà giữ được tư thế.

Cảm giác nghẹt thở lập tức tràn ngập toàn thân, Lâm Từ khó nhọc ngước mắt nhìn người trước mặt. Trong khoảnh khắc nhìn rõ, trái tim cô chợt đông cứng.

Trong đôi mắt đen như mực của Đoạn Dực chứa đầy vẻ âm u và lạnh lẽo không hề che giấu, như một con sói hoang đói khát, chỉ nhìn từ ánh mắt đã thấy được cái chết đang cận kề.

Cậu ta muốn gϊếŧ người.

Đó là ý nghĩ đầu tiên của Lâm Từ.

"Đoạn... Đoạn Dực, là... là tôi, cậu... buông tay ra đã."

Một câu nói đứt quãng, vì hoảng sợ còn mang cả giọng nức nở.

Đoạn Dực như tỉnh khỏi giấc mơ, lập tức buông tay ra. Không khí tươi mát ùa vào, Lâm Từ không kìm được mà ho sặc sụa, cổ họng như bốc khói.

Thiếu niên đối diện chuyển từ tư thế quỳ một nửa sang ngồi một nửa trên đệm, anh không nói gì, ánh mắt đảo qua đảo lại trên người Lâm Từ.

Lâm Từ cuối cùng cũng thở được đôi chút, trong lòng dâng lên một ngọn lửa vô danh, mạnh mẽ ném hộp thuốc trong tay vào mặt đối phương.

"Bịch" một tiếng, Đoạn Dực không có ý định né tránh chút nào, góc hộp thuốc sượt qua khóe mắt anh để lại một vết đỏ.

Chàng trai như thể hoàn toàn không cảm thấy đau đớn, thờ ơ nhìn Lâm Từ.

"Tôi biết cậu rất ghét tôi, tôi cũng chỉ vì lời dặn của dì Đoạn mà làm thôi. Cảm ơn cậu về chuyện Chu Thiến, sau này nếu cậu muốn yêu đương tôi cũng sẽ giúp cậu giữ bí mật. Nếu những người như cậu giải quyết việc nhất định phải dùng nắm đấm, tôi cũng có thể để cậu đánh tôi một trận. Dù sao sau này chúng ta cứ tránh xa nhau một chút, cậu cũng không cần lúc nào cũng nhìn tôi không thuận mắt."

Hầu như chưa kịp thở, Lâm Từ như trút giận nói một tràng.

"Còn nữa, tôi không cố ý theo dõi cậu, chỉ là cậu hay về muộn khiến dì Đoạn không yên tâm. Ở độ tuổi này về muộn vẫn nên báo với phụ huynh một tiếng, nếu cậu cảm thấy bị xúc phạm thì tôi cũng không hỏi han cậu đi đâu nữa, chỉ là cậu nhớ báo bình an cho dì Đoạn là được."

Lâm Từ thực sự chẳng muốn dính líu gì với người này nữa. Đúng là cậu ta có chút nhan sắc, nhưng bản thân cô cũng coi như chân thành đối đãi vậy mà cậu ta còn muốn bóp chết cô, có phải quá thiếu lịch sự không?

Nói xong những điều này, Lâm Từ quay người định đi.

"Muốn đi bắt ma không?"

Ngón tay vừa chạm vào cánh cửa sắt của phòng dụng cụ, giọng nói của chàng trai phía sau vang lên.

Lâm Từ chưa kịp phản ứng, nghi hoặc quay người lại.

"Cậu nói gì vậy?"

Đuôi mắt Đoạn Dực cong lên một nụ cười. Anh nhảy xuống từ tấm đệm cao nửa mét, tiện tay cầm lấy hộp thuốc trên đệm rồi chẳng biết cố ý hay vô tình vuốt nhẹ vết đỏ vừa mới bị cào ở khóe mắt, giọng nói sung sướиɠ đầy quỷ dị.

"Dẫn cậu đi bắt ma, rồi báo cáo với cậu."

Dáng người cao gầy của chàng trai tiến lại gần vài bước.

"Khi về muộn hay đã đi đâu, sau này tôi cũng sẽ ngoan ngoãn nói với cậu."

"Tôi nói này Tiểu Từ, cậu quản tôi đi."