Hứa Tiếu, người mẹ kế ngồi cạnh Ôn Sùng Thanh, sắc mặt hơi đổi, nói năng nhẹ nhàng.
"Có lẽ hôm nay Tiểu Chi không thích ăn khoai mỡ, anh đừng trách con bé."
"Tiểu Chi muốn ăn gì? Dì sẽ làm cho con nhé."
Ôn Chi: "…"
Họ đang nói chuyện với cô sao?
Họ có thể nhìn thấy cô sao?
"Hừ! Hôm qua chính miệng con bé nói muốn uống cháo khoai mỡ, trời chưa sáng em đã dậy nấu cho nó, xử lý khoai mỡ cũng không đeo găng tay, tay đều đỏ cả rồi. Em cứ chiều chuộng nó như thế, em thấy nó có biết ơn không?"
Ôn Chi nhận ra có điều không ổn.
Những lời này rất quen tai, chiếc bàn ăn bằng đá cẩm thạch này cũng rất quen thuộc, rất giống chiếc bàn mà Ôn Sùng Thanh đã đập nứt trong cơn giận rồi vứt bỏ.
Ôn Chi ngẩng đầu, phía trên bàn ăn treo chiếc đèn chùm pha lê Swarovski quen thuộc.
Đây là biệt thự Ôn gia.
Ôn Chi nhận ra điều gì đó, cầm điện thoại trên bàn ăn lên, mở ra xem.
Quả nhiên, cô đã trùng sinh.
Trùng sinh, quay về ba năm trước.
Lúc này, cô vừa tròn 20 tuổi, đã lấy bằng tiến sĩ, đang chuẩn bị vào viện nghiên cứu làm việc.
Đôi mắt hạnh trong veo của Ôn Chi linh động đảo quanh.
Trùng sinh? Một đề tài tuyệt vời. Cô hoàn toàn trở về thời điểm của thế giới ban đầu, hay đã đến một thế giới song song? Thú vị! Đợi cô vào viện nghiên cứu, sẽ bắt tay vào đề tài này, lấy chính mình làm đối tượng nghiên cứu, lấy máu, chụp cộng hưởng từ, đo sóng não, khi cần thiết thì giải phẫu…
Tít… Trong não Ôn Chi đột nhiên xuất hiện một đoạn tín hiệu xung điện có tần số bất thường. Có ý gì? Ai đã tạo ra tiếng tít đó?
"Ôn Chi! Ăn cơm mà xem điện thoại cái gì, bỏ điện thoại xuống cho cha!", Ôn Sùng Thanh lớn tiếng quát.
"Cha, cha dữ với em quá rồi, em ấy còn chưa bắt đầu ăn cơm mà, lát nữa ăn xong, tự nhiên sẽ bỏ xuống thôi."
Giọng nói này cũng quen thuộc, Ôn Chi nhìn sang, Ôn Nhiêu đang nháy mắt với cô.
Lúc này, Ôn Nhiêu 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học.
Ôn Nhiêu thường xuyên nói đỡ giúp cô, kiếp trước cô không để ý, bây giờ chỉ cần chú ý một chút là có thể phát hiện Ôn Nhiêu đang châm chọc.
Quả nhiên, Ôn Sùng Thanh nghe lời Ôn Nhiêu nói liền phát hiện ra điểm mù, cổ ông bỗng thô hơn ba phần.
"Còn không mau ăn? Ngồi xuống lâu như vậy rồi, bữa sáng bày đầy bàn mà con lại không ăn một miếng nào vào bụng!"
Ôn Sùng Thanh rất dữ, tức giận không nhẹ.
Ôn Chi đứng dậy, đi đến trước mặt ông, ôm chầm lấy ông.
"Cha ơi…"
Kiếp trước khi cô chết, người khóc dữ dội nhất chính là người cha trước mặt này, người mà mỗi tháng phải nói đến tám trăm lần muốn đoạn tuyệt quan hệ cha con với cô, người cầm xẻng muốn báo thù cho cô cũng là ông, một người cha miệng lưỡi sắc như dao nhưng lòng dạ lại mềm mại.
Mí mắt và cơ mặt của Ôn Sùng Thanh giật mạnh, con gái ông vậy mà chịu gọi ông là cha, còn chủ động đến ôm ông sao?
"Ôn… Chi Chi?"
Cánh tay Ôn Chi đã nổi da gà từ lâu, cô cố nhịn, ôm Ôn Sùng Thanh cứng ngắc mười giây mới buông ra.
Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc tột độ của mọi người, cô không chút biểu cảm quay về chỗ ngồi.
Lạ thật! Sau khi mẹ cô qua đời ở kiếp trước, sự oán hận khó hiểu mà cô dành cho cha bỗng nhiên hoàn toàn biến mất vào lúc này?
Tuyệt quá! Cô không cần phải làm đủ mọi chuyện ngốc nghếch chỉ để chọc giận Ôn Sùng Thanh nữa. Vũ trụ bao la, sinh vật nhỏ bé, cô cống hiến cho nghiên cứu khoa học chẳng phải tốt hơn sao?