Đập vào mắt là đường nhân ngư săn chắc, phía trên là từng múi cơ bụng, làn da mịn màng và căng bóng, tràn đầy cảm giác mạnh mẽ. Trong đầu Ôn Chi như sóng cuộn biển gầm.
A!
Góc độ này, cái đầu cô vừa cúi xuống vừa vặn chạm vào… của anh.
Gốc tai Ôn Chi đột nhiên hơi nóng lên, người đàn ông này không chỉ có ánh mắt đáng sợ, mà một số chỗ khác cũng đặc biệt đáng sợ.
Chỉ là đang cuộn mình mà đã như thế này rồi…
Ngón tay thon dài quyến rũ của Hoắc Từ Thương nắm lấy cúc áo, luồn qua khuyết áo, cài lại.
Một cái, rồi một cái.
Từ dưới lên trên.
Chậm rãi giấu đi vẻ đẹp hình thể dưới chiếc áo sơ mi trắng.
Ánh mắt Ôn Chi quấn lấy bàn tay anh, theo đó mà di chuyển lên, chiếc áo vẫn còn hé mở một nửa, l*иg ngực lộ ra ngoài, một vết sẹo đặc biệt nổi bật. Anh từng bị thương ở chỗ này sao? Đây cũng là vết thương anh chịu khi cứu cô ba năm trước sao?
Cô nhìn vào mặt anh.
Bộ râu lộn xộn đã được cạo sạch, khuôn mặt gọn gàng lộ ra, anh khẽ nhếch khóe môi, cười như không cười, nhưng đã đủ khiến sơn hà đảo điên.
Nhan sắc tuyệt đỉnh.
Ôn Chi có thể khẳng định, cô thực sự không quen anh, khuôn mặt này ai đã gặp qua cũng khó mà quên được.
"Mang lên đây."
Hoắc Từ Thương đột nhiên nói một câu.
Chuông cửa reo, người được cho vào, người đến đưa một chiếc vali xám bạc, Hoắc Từ Thương đưa tay ra đón, nhưng người đó rõ ràng không muốn buông tay.
Hoắc Từ Thương liếc nhìn đối phương một cái thì người đó mới miễn cưỡng buông ra.
"Sếp có muốn suy nghĩ lại không? Phương pháp này có tỷ lệ thành công chỉ 0.001 phần vạn."
"Tôi đã quyết định rồi, làm tốt những gì tôi đã giao phó."
"Vâng."
Người đó đến rồi lại đi, khi ra ngoài, ánh mắt nhìn Hoắc Từ Thương như thể chia ly vĩnh biệt.
Hàng mi dài của Ôn Chi chớp liên tục, đồng tử hơi co lại.
Thứ được mang đến là bộ đồ bay.
Trên đó thêu biểu tượng độc quyền của nhà họ Ôn.
…
Phía trên không trung của một hòn đảo có phong cảnh tráng lệ.
Hoắc Từ Thương đứng lơ lửng trên không với đôi chân thon dài và rắn chắc, chân đạp giữa không trung, bộ đồ bay của nhà họ Ôn mặc trên người anh trông đặc biệt mỹ lệ.
Anh thì thầm: "Chi Chi, hòn đảo này tên là Quy Chi, là một trong những món quà sinh nhật anh định tặng em. Em từng nói muốn dưỡng lão ở đảo nhất, khi sống thì ngắm trọn phong cảnh biển trời, sau khi chết thì rắc tro cốt xuống biển."
Ôn Chi: "?"
Đây là những lời cô từng nói với cư dân mạng vào mấy năm trước, Hoắc Từ Thương làm sao mà biết được?
"Chi Chi, điều em mong muốn, cũng là điều anh mong muốn."
Ôn Chi có một dự cảm chẳng lành.
Trong tay Hoắc Từ Thương đột nhiên xuất hiện một bộ điều khiển màu đen.
Dự cảm chẳng lành của Ôn Chi càng lúc càng mãnh liệt.
Hoắc Từ Thương ôm chặt hộp tro cốt trong lòng, không chút do dự mà nhấn xuống.
"Bùm!"
"Đừng!"
…
"Đừng!"
Ôn Chi hét lên.
Giọng nói lạnh lùng, đầy sức xuyên thấu, khiến mọi người trong nhà ăn giật mình.
"Con la lớn tiếng thế làm gì? Nói chuyện với người lớn mà có thể lớn tiếng như vậy sao? Không biết trên dưới gì cả! Cháo dì con nấu cho con, con thích ăn thì ăn, không thích ăn cũng phải ăn!"
Dữ vậy sao?
Giọng của Ôn Sùng Thanh?
Ôn Chi tìm theo tiếng nói nhìn sang, thấy Ôn Sùng Thanh tóc đen nhánh, đang ngồi cùng bàn ăn với cô.
Mái tóc đen nhánh này không đúng, sau khi cô chết, Ôn Sùng Thanh đã bạc trắng đầu chỉ sau một đêm, sắc đen không thể nói đi là đi, nói đến là đến. Ông đã đi nhuộm tóc sau tang lễ của cô sao?