Chương 5

Nhưng cô thấy khóe mắt Hoắc Từ Thương đột nhiên ướŧ áŧ, những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn ra từ khóe mắt anh, chảy thẳng xuống.

"…"

Nỗi cay đắng không thể nói hết.

Trái tim Ôn Chi đột nhiên như bị một đôi tay nhỏ bé níu chặt, khi còn sống, cô chưa từng có cảm giác như vậy.

Gương mặt Hoắc Từ Thương nhanh chóng thay đổi biểu cảm, đau khổ, hối hận, dịu dàng, bi thương, tất cả những cảm xúc đó hòa quyện vào nhau. Sau đó, anh nhìn vào bức ảnh trên bia mộ của Ôn Chi, ánh mắt đột nhiên trở nên vô cùng trìu mến, anh hạ giọng, lời nói như thì thầm bên tai cô.

“Anh quên mất em không thể trả lời.”

“Lần này, dù em không muốn cũng không được.”

“Không thể chiều theo em nữa.”

Ôn Chi: "?"

Hoắc Từ Thương bắt đầu hành động.

Đào đất.

Gương mặt nhỏ của Ôn Chi hơi cứng lại.

Đào mộ của cô ngay trước mặt cô sao?

Ngôi mộ vừa mới được xây của cô…

Hoắc Từ Thương có sức lực rất lớn, đào đến mức hai tay đầy máu, cuối cùng cũng đào được hộp tro cốt của cô.

Anh thở dốc, những ngón tay dính đầy bùn đất và máu dừng lại một chút, sau đó không chút do dự ôm chiếc hộp màu trắng ấy vào lòng. Anh còn dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau đi lớp bụi bám trên hộp tro cốt, lặp đi lặp lại, hết lần này đến lần khác.

Trong lòng Ôn Chi cảm thấy khó tả, không biết mang tâm trạng gì: “Là vì anh ta mắc bệnh sạch sẽ… hay là vì biết mình có bệnh sạch sẽ?”

Không ngờ, sau khi Hoắc Từ Thương lau xong, lại in hết bùn đất và máu đầy tay mình lên đó.

Rõ ràng là cố ý.

Trên hộp tro cốt màu trắng in loang lổ mấy dấu bàn tay của anh.

Ôn Chi: "?"

Hoắc Từ Thương in xong, dường như rất hài lòng, anh ôm hộp tro cốt, khóe miệng nở nụ cười tà mị quỷ dị.

“Ôn Chi, em là của tôi rồi.”

Sau đó, đôi môi lạnh lẽo hôn lên hộp tro cốt.

"…"

Lại đến rồi, cảm giác vi diệu khiến tâm hồn rung động, điều mà khi còn sống cô chưa từng cảm nhận được, rất kỳ diệu.

Hoắc Từ Thương ôm hộp tro cốt rời đi, Ôn Chi giờ chỉ còn là một linh hồn cũng theo anh mà đi.

Lúc này, Ôn Chi đang ngồi trên một chiếc giường lớn xa lạ.

Hộp tro cốt của cô được đặt cạnh gối, bùn máu trên hộp đã đông lại, giờ đây dính chặt vào đó. Từ nghĩa trang đến căn hộ cao cấp này, Hoắc Từ Thương vẫn luôn ôm nó, cho đến khi anh vào phòng tắm.

Tiếng nước ngừng lại.

Không lâu sau, cửa mở ra.

Ôn Chi lịch sự che mắt lại, hơi thở nóng bỏng từ xa đến gần.

Xột xoạt.

Sau một lúc lâu, Ôn Chi mới bỏ tay ra.