Chương 46

Khi Ôn Chi nhìn thấy khuôn mặt đó, trong đôi mắt hạnh xinh đẹp, đồng tử khẽ co rút lại.

Khuôn mặt này cô quá quen thuộc.

Kiếp trước, khi tát cô, khuôn mặt này kiêu ngạo biết bao.

Trong những cơn ác mộng cô gặp, khuôn mặt này biếи ŧɦái đến thế.

Giờ đây, khuôn mặt này lại bị đánh cho thảm hại đến mức này.

Hơn nữa chỗ hiểm của hắn ta bị đánh trúng, máu chảy rất nhiều, xem ra không thể sống được nữa.

Hắn ta vẫn đang giãy giụa, có người tiến đến còng chặt hai cổ tay hắn ta.

Khoảnh khắc hai tay bị còng, tay hắn ta rũ xuống, trông như đã tắt thở.

Kẻ thù kiếp trước chết thảm trên đường, còn cô đã chứng kiến những giây phút cuối cùng của kẻ thù.

Chiếc điện thoại trong tay Ôn Chi đột nhiên reo lên, cô bắt máy.

"Alo?"

"Chi Chi đang kẹt ở đâu?"

"Ừm, không cần trả lời, tôi thấy xe của em rồi."

"…"

"Chi Chi đợi tôi."

Giọng trầm khàn của Hoắc Từ Thương truyền đến từ điện thoại, kí©h thí©ɧ màng nhĩ của Ôn Chi.

Anh nói anh thấy xe của cô rồi sao?

Anh ở đây sao?

Ôn Chi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, như có ma xui quỷ khiến, cô nhìn về phía cánh cửa đầy hình vẽ graffiti trên tường, vừa nãy kẻ thù kiếp trước của cô đã chạy ra từ cánh cửa này.

Lúc này, một bóng người quen thuộc bước ra từ bên trong.

Bước chân hơi nhanh, tư thế vẫn tao nhã.

Vũng máu ở phía sau anh, khiến Ôn Chi có cảm giác sai lầm rằng anh đang báo thù cho cô.

Anh vẫn đang nghe điện thoại, Ôn Chi thấy đôi môi mỏng của anh khẽ mấp máy, giọng nói vang lên bên tai cô.

"Chi Chi cũng thấy tôi rồi sao?"

"…"

Tim Ôn Chi không khỏi thắt lại, như có một đôi bàn tay nhỏ đang níu lấy nó, không thể nói rõ là gì, chỉ biết cảm giác này lại đến.

Kể từ khi thấy anh rơi lệ ở kiếp trước, trong lòng cô bắt đầu nảy sinh những cảm xúc kỳ lạ, cô có chút bài xích, nhưng lại rất tò mò.

Những cảm xúc này dường như không nên xuất hiện trên người cô, nhưng chúng đã xuất hiện.

Chiếc điện thoại của Hoắc Từ Thương vẫn luôn áp sát tai anh.

Anh vừa đi vừa không nói gì.

Ôn Chi nghe thấy tiếng gió khẽ thổi qua, và hơi thở trầm ổn của anh.

Anh không thở dốc.

Nhưng tiếng thở ấy lại bị khuếch đại vô hạn, phối hợp với nhịp bước chân tiến lại gần của anh, tựa như hơi thở phả vào sau tai cô, nóng đến mức vành tai cô ửng đỏ cả lên.

Thậm chí còn quyến rũ hơn cả lúc trước anh cố ý liếʍ cắn dái tai cô.

Ôn Chi cảm nhận tất cả những cảm giác anh mang lại cho cô, từ khắp cơ thể đến tận đáy lòng, cho đến khi cảm giác khác lạ thoáng qua trong lòng biến mất, đôi mắt cô lại trở về vẻ lạnh nhạt thường ngày, chỉ là tai vẫn còn nóng ran.

Không lâu sau, Hoắc Từ Thương tiến đến gần.

Anh đã sớm nhìn thấy Lục Trạch đang đứng cạnh chiếc Porsche.

Lục Trạch đương nhiên cũng nhìn thấy người đàn ông đã vượt qua mấy lớp dây phong tỏa mà đi tới.

Hắn ta chỉ nghe nói đến nhưng chưa có cơ hội quen biết vị thiếu gia lớn của Hoắc gia, nên hắn ta không biết người trước mắt là ai.

Nhưng Lục Trạch cũng có thể từ hành động và khí chất toát ra từ người đến mà nhận ra đó là một nhân vật quyền quý.

Thấy người đàn ông đi thẳng đến, trong lòng Lục Trạch nảy sinh một cảm xúc chống đối.

Hắn ta nghĩ, có lẽ là vì người đàn ông kia tỏa ra địch ý nồng đậm đối với hắn ta, nên hắn ta mới theo bản năng mà chống đối, tuyệt đối không thể là vì anh trông đẹp trai hơn, lại giàu có quyền thế hơn hắn ta.