Chương 43

Ôn?

Thanh Trúc phấn khích, hì hì hì, hắn ta biết ngay mà! Nhị tiểu thư Ôn gia và Hoắc thiếu gia có quan hệ không rõ ràng.

Thiệu Minh Đông cũng nhớ ra, mấy hôm trước, không phải anh Từ vừa hay để ý đến một cô gái họ Ôn sao, tên là gì nhỉ, Ôn Nhiêu? Anh Từ thích kiểu tiểu thư lòng dạ đen tối giả bộ trong sáng này ư?

Không đúng, người anh Từ muốn bảo vệ hình như là Ôn nhị tiểu thư Ôn Chi mà hắn ta chưa từng gặp.

Nghe nói là một người học rất giỏi nhưng cũng rất lạnh lùng.

Thiệu Minh Đông cười đầy ẩn ý: "Anh Từ, đã có chị dâu rồi thì có phải nên dẫn ra cho bọn em xem mặt không?"

Hoắc Từ Thương nhìn hắn ta với vẻ mặt hờ hững, chưa trả lời.

Một giọng nói đầy chính khí vang lên: "Dẫn ai đến cho chúng ta xem mặt vậy?"

Thiệu Minh Đông quay đầu nhìn sang, vừa hay thấy Phó Diệp bước vào, cửa phòng riêng từ từ đóng lại sau lưng hắn.

"Ôi! Anh Phó, anh cũng đến à…"

"Chuyện tối nay tôi phụ trách, sao có thể không đến? Vừa nãy nói dẫn ai đến cho chúng ta xem mặt vậy?"

"Vợ của anh Từ."

"Ồ."

Thiệu Minh Đông không thấy vẻ mặt kinh ngạc mà hắn ta mong muốn trên mặt Phó Diệp, nghĩ rằng mình chưa nói rõ, thế là hắn ta tiếp tục giải thích: "Anh Phó, anh Từ của chúng ta có bạn gái rồi!"

"Ừm."

Phó Diệp cười nhìn Hoắc Từ Thương: "Đúng là nên dẫn cô gái ấy ra gặp mặt ăn bữa cơm với chúng ta."

Thiệu Minh Đông thấy vẻ mặt Phó Diệp vẫn bình thường, trong lòng chua xót: "Anh Phó, chuyện này anh đã biết từ lâu rồi sao?"

"Ừm."

"Anh biết từ khi nào, làm sao anh biết, mà lại không nói cho em biết gì cả?"

"Mới đây thôi, khoảng hai hôm trước, chuyện này về nguyên tắc là cần phải giữ bí mật, nhưng đàn em của tôi quá nhiệt tình, cứ nhất định chạy đến nói với tôi."

Thiệu Minh Đông: "…"

Đầu đau quá, cảm giác như sắp mọc thêm não rồi.

Thiệu Minh Đông biết đàn em nhiệt tình mà Phó Diệp nói, cô ta chỉ nhiệt tình với Phó Diệp, mà cô ta lại là người làm giấy đăng ký kết hôn ở cục dân chính!

Trời ơi!

Chẳng lẽ bà chủ mà Từ Thuần nói, là bà chủ theo đúng nghĩa đen sao?

Anh Từ đã đăng ký kết hôn với cô gái Ôn gia rồi sao?

Trước mắt Thiệu Minh Đông đột nhiên trắng xóa một mảng, hắn ta không làm Phó Diệp chấn động, ngược lại còn bị Phó Diệp làm cho choáng váng.

Anh Từ chơi lớn vậy sao?

Cha Hoắc và ông cụ Hoắc có biết không?

Chắc chắn là không biết rồi!

Nếu họ mà biết, chắc chắn sẽ không đồng ý.

Hai vị đại lão hàng đầu của Hoắc gia này đều đã chọn đối tượng liên hôn cho anh Từ, nhưng trớ trêu thay, không ai trong số họ đồng ý với lựa chọn của người kia, điều này khiến anh Từ đã 24 tuổi mà đối tượng đính hôn cụ thể vẫn chưa được xác định.

Nếu họ biết anh Từ đã lén lút kết hôn với người khác…

Chẳng phải Hoắc gia sẽ loạn cào cào lên sao?

Anh Từ gặp họa, hắn ta cũng sẽ gặp họa thôi!

Vì anh Phó là người kín miệng nhất, nếu chuyện anh Từ đã kết hôn mà truyền đến tai ông cụ Hoắc, anh Từ chắc chắn sẽ đổ hết tội lỗi lên đầu hắn ta.

Trong giới ai cũng biết Thiệu Minh Đông hắn ta là người không giữ được bí mật, ông cụ mà hỏi một cái là hắn ta sẽ lộ tẩy ngay!

Ôi không! Tuyệt đối không thể thừa nhận hắn ta đã biết bí mật kinh thiên động địa này!

Vẻ mặt Thiệu Minh Đông đột nhiên nghiêm túc, đôi mắt đào hoa cũng không dám tùy tiện phóng điện nữa: "Anh Phó, lát nữa anh muốn em làm gì cứ việc phân phó, đám người kia dám động đến chúng ta, đúng là không biết sống chết!"