“Đại ân của Hoắc thiếu, đời này tôi sẽ không quên.”
Ôn Sùng Thanh lộ rõ vẻ già nua, định quỳ xuống trước mặt Hoắc thiếu.
Người đàn ông lạ mặt được gọi là Hoắc thiếu lập tức dùng hai tay ngăn ông lại: "Từ Thương không dám nhận, chỉ là việc nhỏ thôi."
Hàng mi dài của Ôn Chi khẽ chớp, anh chính là Hoắc Từ Thương sao?
Người đàn ông trước mắt, thật sự là Hoắc Từ Thương?
Ôn Chi lại gần, nhìn vào đôi mắt anh, quan sát tỉ mỉ.
Dưới hàng lông mày kiếm của anh là một đôi mắt phượng, một bên mắt đen trong veo sắc bén, còn bên kia thì hơi kém hơn một chút.
Mắt cơ học sao? Con mắt này của anh bị hỏng vì cô ư? Ba năm trước, anh đã cứu cô sao? Nhìn dáng vẻ của Ôn Sùng Thanh, hình như ông khá thân với anh?
Đột nhiên, một ánh mắt lạnh lẽo chiếu thẳng vào Ôn Chi đang lơ lửng, cô lập tức không thể cử động, ánh mắt đó như sợi dây thừng siết chặt lấy cô.
Ôn Chi: "?"
Ôn Sùng Thanh vịn cánh tay Hoắc Từ Thương để đứng thẳng người, thấy anh nhíu mày nhìn về một phía thì ông cũng nhìn theo, nhưng lại chẳng thấy gì cả.
“Hoắc thiếu đang nhìn gì vậy?”
Hoắc Từ Thương lắc đầu, thu lại ánh mắt.
Cảm giác áp bức mà anh mang lại cũng lập tức biến mất.
Ôn Chi mím môi mềm, khẽ nhíu mày, ánh mắt người đàn ông này quá bá đạo, vừa lạnh lùng vừa hung dữ, không dễ chọc vào.
Tang lễ kết thúc.
Tất cả mọi người đều đã rời đi trừ Hoắc Từ Thương.
Trong nghĩa trang rộng lớn, chỉ còn lại một mình anh.
Anh đứng trước mộ của Ôn Chi, nhìn chằm chằm vào bia mộ, khí chất lạnh lùng uy nghiêm như vương thần vừa rồi đều đã thu lại.
Ôn Chi thấy ngón tay anh vuốt ve một góc bia mộ của cô, nhẹ nhàng xoa, sau đó anh ngồi xổm xuống, đôi môi mỏng chạm vào ảnh của cô.
Ôn Chi: "…"
Gương mặt nhỏ lạnh lẽo của cô đột nhiên nóng bừng.
Sau một hồi lâu Hoắc Từ Thương mới đứng dậy.
Giọng nói trầm ấm, cuốn hút vang lên khe khẽ trước bia mộ của cô.
“Xin lỗi, tôi đã về muộn."
“Tôi đã báo thù cho em. Gϊếŧ người đền mạng, những kẻ hại em đều sẽ chết, trước khi chết họ sẽ phải chịu đựng mọi sự giày vò.”
“Tôi vẫn chưa có cơ hội để hỏi trực tiếp, em có muốn ở bên tôi không?”
Ôn Chi nhìn anh với vẻ mặt khó tả: “Anh có muốn nghe lại những gì mình vừa nói không, tôi đã chết rồi, anh hỏi câu này…"
Hoắc Từ Thương đột nhiên cười, khóe môi anh khẽ nhếch lên, ngũ quan quá đỗi tuấn tú xuất sắc, ngay cả vết sẹo kia cũng không thể che lấp phong thái như thần như ngọc của anh, nụ cười mang chút mê hoặc, ánh mắt Ôn Chi bị anh cuốn hút.