…
Ôn Nhiêu lơ mơ lên máy bay, ngồi ở khoang hạng nhất suy nghĩ rất lâu, mắt càng nghĩ càng đỏ hoe, cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, cô ta cầm điện thoại, mở trang cá nhân của Lục Trạch.
[Chúc mừng anh nhé! Hai tối nay ở bên em gái em chơi vui vẻ chứ? Em thấy dấu hôn trên cổ em ấy rồi đó nha… Anh Lục Trạch thật mãnh liệt, thật ngưỡng mộ em gái quá đi!]
Bên kia nhanh chóng trả lời bằng một tràng dấu chấm.
Sau đó điện thoại gọi đến, giọng người đàn ông mang theo sự tức giận.
"Em gái mà em nói là ai?"
"Anh Lục Trạch, em chỉ có một em gái thôi, không phải anh cũng biết sao."
Bên kia im lặng vài giây, sau đó nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Em không nhìn nhầm chứ?"
"Em còn chụp ảnh nữa cơ, gửi ảnh cho anh xem nhé…"
Ôn Nhiêu cười rồi cúp điện thoại, gửi bức ảnh cô ta chụp lén Ôn Chi cho Lục Trạch.
Bên ngoài căn hộ Cửu Long.
Lục Trạch tựa vào đầu xe, một tay kẹp điếu thuốc, tay kia cầm điện thoại, ngón cái run rẩy mở bức ảnh.
Hắn ta cẩn thận phóng to ra xem, biểu cảm đột nhiên trở nên dữ tợn, sau đó điếu thuốc đang cháy bị hắn ta ném mạnh xuống đất, đế giày nghiền nát liên tục.
[Ôn Chi đang ở đâu?]
Ôn Nhiêu trên máy bay cười một tiếng quyến rũ, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý vì âm mưu thành công.
[Em gái đang ở trong biệt thự nhà em đó mà…]
"Ôi! Chẳng lẽ vết hôn không phải do anh Lục Trạch để lại sao? Xin lỗi, em có nói sai gì không? Hai tối nay em gái không về nhà, em cứ tưởng nó ở cùng anh."
Lục Trạch lên xe.
Cửa xe bị hắn ta đóng sầm lại.
Rất nhanh, chiếc xe màu xanh nổi bật đã được hắn ta lái đi như bay.
Lục Trạch điều khiển điện thoại bằng giọng nói gọi điện cho Ôn Chi, gọi hai lần, hoặc đang máy bận hoặc tạm thời không liên lạc được.
Hai ngày trước, Lục Trạch đã đoán Ôn Chi chặn số hắn ta, hắn ta còn khá vui, ít nhất Ôn Chi đã giận hắn ta, đây là một điềm tốt.
Thế là Lục Trạch nghĩ đến căn hộ Cửu Long để chặn cô, gặp được cô sẽ cho cô một cái ôm thật lớn, rồi cùng cô tâm sự những lời yêu thương.
Ai ngờ, Ôn Chi hai ngày nay không về Ôn gia, cũng không đến căn hộ Cửu Long, không biết đã đi đâu hú hí với tên đàn ông khốn kiếp nào rồi!
Tay Lục Trạch đặt trên vô lăng nổi gân xanh, gặp đèn đỏ, hắn ta dừng lại, cơn giận cũng dịu đi một chút.
Không không không, Ôn Chi không thể hú hí với người khác được, hắn ta và cô đã quen nhau hơn mười năm rồi, cô thích hắn ta, vết tích trên cổ cô chắc chắn là do cô tự véo.
Cô muốn hắn ta ghen.
Cô muốn hắn ta ghen đến mức phải tỏ tình với cô trước.
Tay Lục Trạch nắm chặt vô lăng hơn, thôi vậy, đợi gặp được cô, sẽ nói chuyện tử tế với cô.
Chiếc vali màu xám bạc được đặt vào cốp xe Porsche.
Hứa Tiếu và người giúp việc dặn dò hết lời, nhắc nhở Ôn Chi ở Cửu Long tự chăm sóc bản thân thật tốt, ăn đúng bữa, nhớ ăn sáng, nếu bận quá thì gọi điện về nhà.
Sự quan tâm này còn nhiều hơn cả Ôn Sùng Thanh, người cha ruột, dành cho Ôn Chi.
Ôn Chi đáp lại bằng một nụ cười lịch sự, rồi lái xe rời khỏi biệt thự Ôn gia.
Trời vẫn còn khá sớm.
Mờ mờ ảo ảo, vẫn chưa tối hẳn.
Chiếc Porsche vừa chầm chậm lái ra khỏi cổng khu biệt thự, đã có người chặn trước đầu xe.
"Ôn Chi! Xuống xe!"
Người đến chính là Lục Trạch, giọng hắn ta khá lớn, nhưng ngữ điệu vẫn khá thân thiện.