Tin nhắn của Hoắc Từ Thương lại gửi đến.
[Đợi kim giờ chỉ số 5, Chi Chi phải đúng giờ đến đón tôi về nhà.]
Cấu trúc câu cứng rắn, lời thỉnh cầu uyển chuyển, Ôn Chi trả lời anh một chữ: [Ừm.]
Ôn Nhiêu thấy Ôn Chi đang xem điện thoại, phớt lờ lời mình nói, cơn giận của cô ta càng bùng lên.
Tại sao cô ta lại quá để tâm đến những gì cô đã làm, đã trải qua, vì những điều tốt hay xấu mà cô gặp phải mà sinh ra ghen ghét hay vui sướиɠ tột độ, nhưng dù cô ta có làm gì thì Ôn Chi cũng chẳng hề bận tâm!
Đứa em gái này của cô ta cứ như khúc gỗ vậy! Không có cảm xúc, cũng chẳng có tình cảm, biết cười nhưng không biết khóc, ngay cả khi mẹ ruột qua đời cũng không thấy cô rơi một giọt nước mắt nào, lúc nào cũng tỏ vẻ bề trên nhìn xuống thế gian, ngay cả lòng trắc ẩn cũng không có.
Ôn Nhiêu càng hận Ôn Chi hơn, răng hàm gần như muốn nghiến nát, tại sao mình hận cô ta thấu xương mà cô lại vẫn cứ lạnh nhạt, thờ ơ?
"Ôn Chi, cô chờ đấy! Đợi tôi kế thừa Ôn gia, tôi sẽ đuổi cô ra ngoài, khiến cô không có cơm ăn áo mặc, xem cô còn ra vẻ thanh cao được nữa không!"
Ánh mắt Ôn Chi không chút gợn sóng: "Dì ấy kết hôn vào Ôn gia, cô đã 18 tuổi rồi."
"Cô có ý gì?"
Ôn Nhiêu nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt tái nhợt.
Ôn Chi nhìn thấu: "Cô đã đoán ra rồi."
Ôn Nhiêu run rẩy: "Cô nói tôi là con riêng đã trưởng thành, không có quyền thừa kế sao? Sao có thể chứ? Không phải Ôn Sùng Thanh đã làm xét nghiệm ADN rồi sao?"
"Ông ấy đã làm rồi, ông ấy cũng biết cô không phải con ruột. Năm đó dì ấy đã mang thai, nhưng khi sinh xảy ra tai nạn, đứa bé đã chết, là một bé trai."
Hứa Tiếu đối với Ôn Sùng Thanh quả thật tình sâu nghĩa nặng, rời xa ông vẫn âm thầm sinh con cho ông, Ôn Sùng Thanh góa vợ, bà ta lại quay về bên ông, cùng ông vượt qua nỗi đau mất vợ.
"Tôi không tin! Cô lừa tôi!"
"Dì ấy đã từng phát điên, sau này dì ấy coi cô như con gái ruột mà nuôi dưỡng. Cha đã điều tra ra nhưng chưa bao giờ nhắc đến chuyện này, ông ấy cũng coi cô như con gái ruột."
"Không thể nào! Cô đang lừa tôi!"
Ôn Nhiêu khụy xuống ghế sofa, nước mắt lăn dài trên má.
Nếu Ôn Chi không phải là em gái ruột của cô ta, thì sự ghen tị và hận thù của cô ta đối với Ôn Chi đã trở thành một trò cười hoàn toàn.
Cô ta không tin!
Ôn Chi chắc chắn đang lừa cô ta!
Lúc này, Ôn Sùng Thanh đi xuống lầu.
"Sao còn chưa lên xe?", Ôn Sùng Thanh gào lên: "Quản gia, bảo vệ sĩ áp giải nó ra sân bay!"
Gào xong, Ôn Sùng Thanh hắng giọng mới nói chuyện với Ôn Chi: "Chi Chi, cha biết con có bệnh sạch sẽ, thảm đã vứt đi rồi, phòng con cần phải trang trí lại, mấy ngày này con đến… Cửu Long bên kia ở nhé?"
Ôn Chi gật đầu: "Con lần này về là để thu dọn đồ đạc."
Ôn Sùng Thanh chú ý đến cổ Ôn Chi, giận dữ nói: "Con và Hoắc…"
Ngọn lửa giận trong mắt ông còn chưa kịp dập tắt, nói được nửa chừng lại đột ngột đổi giọng: "Con gái ở bên ngoài, phải chú ý bảo vệ bản thân!"
Ôn Nhiêu nhận ra điều bất thường, dấu hôn trên cổ Ôn Chi cô ta đã sớm nhìn thấy rồi, sự khác thường của Ôn Sùng Thanh khiến cô ta nảy sinh một ý nghĩ đáng sợ.
Chẳng lẽ Ôn Chi đã câu dẫn Hoắc Từ Thương rồi sao?
Lòng Ôn Nhiêu như bị cào xé đến chảy máu.
Cô ta không cam tâm!