Chương 37

"Ôn Nhiêu, con có nhớ bạn học của con ngay cả phí đăng ký học đàn cũng không có để đóng không? Tại sao con lại nghĩ cuộc sống của Tiểu Chi phải là của con?"

Hứa Tiếu đau khổ nhắm mắt lại: "Năm đó mẹ và cha con chia tay trong hòa bình, chúng ta chia tay êm đẹp, ông ấy đã có rất nhiều bạn gái, mỗi người đều được ông ấy hào phóng đưa tiền chia tay, mẹ cũng đã nhận rồi."

"Sau khi chia tay với mẹ, cha con lại hẹn hò với rất nhiều bạn gái, cuối cùng mới kết hôn. Sau khi mẹ rời đi phát hiện mang thai, nghĩ rằng có một khoản tiền lớn như vậy, một mình nuôi con cũng không khó, nên mới giấu ông ấy sinh ra con."

"Thì ra, mẹ không nên sinh con."

Nước mắt chảy ra từ khóe mắt Hứa Tiếu.

Ôn Sùng Thanh đau lòng ôm Hứa Tiếu, ánh mắt nhìn Ôn Nhiêu đầy trách móc.

Ôn Chi nhìn cha: "Cha còn muốn giấu giếm đến bao giờ?"

Nghe Ôn Chi nói vậy, Hứa Tiếu và Ôn Nhiêu đều khựng lại.

Hứa Tiếu nắm chặt tay Ôn Sùng Thanh, run rẩy hỏi: "Giấu cái gì? Anh Ôn, có phải anh mắc bệnh nan y không?"

Biểu cảm của Ôn Nhiêu vô cùng đặc sắc.

Ôn Sùng Thanh lườm Ôn Chi một cái, quát mắng: "Nói bậy! Cha…"

Ông chợt nhớ đến chậu cây cảnh quý giá và bản kế hoạch kinh doanh mà Hoắc thiếu gia đã tặng trong sân, khuôn mặt nhìn về phía Ôn Chi bỗng trở nên dịu dàng một cách không tự nhiên, đồng thời gượng gạo đổi sang một giọng điệu ôn hòa nhưng đầy gượng ép: "Cha không giấu gì cả, Chi Chi đừng nói linh tinh, khuyên chị con đi, bảo nó ngoan ngoãn nghe lời mà ra nước ngoài đi."

Nói xong, ông ôm Hứa Tiếu đi lên lầu.

"Vợ à, con lớn rồi không nghe lời, em đừng buồn, chúng ta đừng để ý đến nó, vài hôm nữa nó sẽ hiểu chuyện thôi."

"Vợ đừng khóc, em khóc anh đau lòng lắm."

"Sao càng khóc càng dữ vậy? Vài hôm nữa Hà Lan có triển lãm hoa cảnh anh đưa em đi, vợ yêu một cái, đừng khóc nữa mà…"

Ôn Chi: "…"

Ôn Nhiêu: "…"

Người cha tồi này đúng là biết dỗ vợ.

Hai người còn lại trong đại sảnh nhìn nhau một giây.

Ôn Chi vẫn bình thản.

Ôn Nhiêu đắc ý: "Ôn Chi, đồ gỗ mục nhà cô chẳng hiểu tình người gì cả, tôi nói cho cô biết, Ôn Sùng Thanh đối xử với mẹ tôi như vậy chính là vì tình yêu!"

"Cô có tốn công sức vạch trần tôi thì sao? Ôn Sùng Thanh chẳng phải vẫn nuôi tôi ăn ngon mặc đẹp, còn chu cấp cho tôi đi du học thạc sĩ đó thôi."

"Đừng nói tôi chưa hại được cô, cho dù tôi có hại chết cô thì sao. Cô nghĩ trong lòng Ôn Sùng Thanh, cô quan trọng hơn, hay tôi và mẹ tôi quan trọng hơn?"

Giọng Ôn Chi lạnh nhạt: "Hình như chị quên mất vừa rồi chị đã làm dì buồn rồi."

"Mẹ tôi là quả hồng mềm, tôi muốn nắm thế nào cũng được, Ôn Chi, sớm muộn gì tôi cũng sẽ cướp đi tất cả mọi thứ của cô, dẫm cô xuống bùn! Để cô cũng phải chịu những đau khổ mà tôi đã chịu suốt 20 năm qua!"

Mặc cho Ôn Nhiêu điên cuồng nói nhảm.

Đáy mắt Ôn Chi vẫn bình thản, điện thoại trong túi cô chợt rung lên, cô lấy ra xem, là tin nhắn của Hoắc Từ Thương gửi đến.

[Chi Chi tặng tôi đồng hồ, tôi nhìn từng giây trôi qua thật chậm.]

[Chi Chi có biết phụ nữ tặng đồng hồ đeo tay cho đàn ông có ý nghĩa gì không?]

Ôn Chi: [?]

[Những gì Chi Chi nghĩ, tôi đều đồng ý.]

Ôn Chi: [?]

Cô đã nghĩ gì chứ.

Ôn Chi tò mò tìm kiếm ý nghĩa của việc tặng đồng hồ, nào là từng phút từng giây, mọi lúc mọi nơi, còn có cả khoảng cách bằng không vô lý nữa, cô càng xem càng im lặng.