Chương 35

Đột nhiên, nữ giúp việc hơi sững sờ, nhìn vết hằn trên cổ Ôn Chi, cảm thấy hơi giống cái gì đó, nhưng cô ta lại lắc đầu, không thể nào, không thể nào.

Chỉ có thể là muỗi cắn!

"Nhị tiểu thư, cô lại quên đóng cửa lưới và cắm nhang muỗi điện rồi phải không?"

Ôn Chi dùng tay che đi chỗ bị nữ giúp việc nhìn chằm chằm, khẽ mỉm cười.

"Khu chung cư Cửu Long đó cũ quá rồi, cây xanh nhiều, cành lá sum suê, muỗi vừa to vừa nhiều. Nhị tiểu thư nhớ phải chú ý diệt muỗi trước khi ngủ nha!"

"Bị cắn thành mảng thế này, phải bị hút bao nhiêu máu rồi! Nhị tiểu thư lười quá thì có thể đưa tôi qua đó chăm sóc cô cũng được mà."

"Cảm ơn, tôi sẽ chú ý."

Ôn Chi đến tiền sảnh, nghe thấy tiếng la hét như heo bị chọc tiết của Ôn Nhiêu.

"Buông raaaaa! Con không đi! Cha mẹ, con không đi, hai người mau buông con ra!"

Ngước mắt nhìn, Ôn Nhiêu đang bị Ôn Sùng Thanh và Hứa Tiếu mỗi người giữ chặt một bên.

Quản gia đứng cạnh họ, tay xách chiếc vali lớn đi về phía trước, khi đi ngang qua Ôn Chi, ông ta lịch sự mỉm cười: "Nhị tiểu thư đã về rồi sao?"

Ôn Chi đáp lại bằng một nụ cười lịch sự.

Những người khác nghe vậy, đều nhìn về phía Ôn Chi.

Ôn Sùng Thanh và Hứa Tiếu buông tay đang giữ Ôn Nhiêu ra.

Ôn Nhiêu thấy Ôn Chi mặt đẹp như hoa, dường như còn xinh đẹp hơn trước, lại còn mặc chiếc váy mới kín đáo nhưng thanh lịch, có chất liệu thì có chất liệu, có kiểu dáng thì có kiểu dáng, lập tức trong lòng căm hận, mắt đỏ hoe vì ghen tị.

Cô ta nghiến răng nhắm mắt, khi mở ra lần nữa đã là vẻ đáng thương.

"Em gái, em về rồi, mau đến giải thích rõ ràng với cha đi, là em bảo chị tìm người giúp em, không phải chị muốn hại em đâu! Cha điên rồi, bây giờ cha muốn đưa chị ra nước ngoài."

Ôn Nhiêu rơi nước mắt như mưa, trên khuôn mặt thanh thuần tràn đầy sự tủi thân không nói lên lời.

Ôn Chi im lặng.

Ôn Sùng Thanh gào lên: "Giải thích cái gì? Con còn không biết hối cải, Ôn Chi chỉ đùa giỡn bảo con gọi người đến diễn kịch, vậy mà con lại nhân cơ hội muốn hại nó!"

"Con không có!"

"Con còn cãi chày cãi cối! Con là muốn hại con gái của cha!"

Ôn Nhiêu nghiến chặt răng, nước mắt không ngừng tuôn rơi: "Ôn Chi là con gái của cha, chẳng lẽ con không phải sao?"

"Con không…"

Ôn Sùng Thanh lời đã đến miệng, lại liếc nhìn Hứa Tiếu, rồi lại cứng rắn đổi lời.

"Con đương nhiên cũng là con gái của cha! Con biết mình là con gái của ai, thì càng không nên hại em gái ruột của con!"

"Bây giờ ai cũng nói con là kẻ xấu, Ôn Chi ngày nào cũng nghĩ cách chọc tức cha đến chết, sao cha không nói?"

"Chuyện nào ra chuyện đó! Bây giờ đang nói chuyện của con, con mau ra nước ngoài đi, tự kiểm điểm bản thân cho tốt!"

"Con không đi! Bây giờ còn chưa khai giảng! Hơn nữa cái trường tồi tệ mà hai người liên hệ cho con, con còn chưa từng nghe nói đến, con không đi!"

"Trường đại học nằm trong top 200 thế giới, con lại nói là trường tồi tệ?"

Ôn Sùng Thanh nổi giận, nói chuyện toàn gào lên.

Hừ!

Ôn Chi nhếch môi, vẻ mặt lạnh nhạt.

Kiếp trước, Ôn Nhiêu tốt nghiệp đại học cũng ra nước ngoài du học, Ôn Sùng Thanh đã tốn rất nhiều công sức để tặng quà và nhờ quan hệ giúp Ôn Nhiêu vào một trường kinh doanh nổi tiếng, đồng thời để Ôn Nhiêu vừa học vừa học cách quản lý các tài sản ở nước ngoài của tập đoàn Ôn Thị.

Kiếp này, Ôn Sùng Thanh đã nhìn rõ bộ mặt thật của Ôn Nhiêu, không còn quá để tâm đến cô ta nữa, nhưng suy cho cùng vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ, vẫn muốn cô ta đi du học, mạ vàng cho bản thân rồi trở về.