Thấy cô che kín mít, anh chỉ cảm thấy đáng yêu.
"Chi Chi đoán xem tôi sẽ hôn em ở đâu?"
Cái này phải đoán thế nào?
Ôn Chi che môi lắc đầu.
Đôi môi mỏng càng lúc càng sát xuống, cuối cùng dừng lại ở bên cổ Ôn Chi, đôi môi ấm áp nhẹ nhàng hôn đi hôn lại.
"Đừng… hahaha…"
Ôn Chi bị trêu đến bật cười, giơ tay đẩy anh.
Cơ bắp anh rấ săn chắc, dù cách lớp đồ ngủ vẫn có cảm giác rất tốt, nên Ôn Chi liền thử đẩy hai cái.
Hoắc Từ Thương cảm nhận được bàn tay mềm mại của cô, không thuận theo ý cô, ngược lại càng làm tới, nụ hôn nhẹ của đôi môi mỏng nhanh chóng biến chất.
Anh nắm lấy bàn tay mềm mại non nớt của cô, dẫn dắt cô lúc nhanh lúc chậm mà khám phá.
Cơ bụng.
Đường nhân ngư.
…
Ôn Chi mặc kệ anh trêu chọc.
Sau bữa sáng, Ôn Chi cuối cùng cũng có cơ hội mở hộp đồng hồ của Lê Từ rồi đưa cho Hoắc Từ Thương.
Hộp đồng hồ in họa tiết bông tuyết, nhìn hộp là biết giá trị không nhỏ.
"Tặng tôi sao?"
"Ừ."
Hoắc Từ Thương cười đưa tay ra, gương mặt tuấn tú càng thêm đẹp trai vì tâm trạng tốt của anh: "Chi Chi đeo giúp tôi đi."
Ôn Chi làm theo.
Cổ tay rắn chắc của anhđược dây đồng hồ da cá sấu thủ công quấn quanh, nhìn chính diện là mặt đồng hồ bạch kim, bên trong đính kim cương nhỏ hình bông tuyết, 12 vạch giờ là những viên kim cương vuông lớn.
Thiết kế hơi lãng mạn, lại rất trang nhã.
Là chiếc đồng hồ đeo tay nam phiên bản giới hạn toàn cầu, thuộc dòng sản phẩm hợp tác "Thanh Xuân".
Phù hợp với những thiếu gia trẻ tuổi thích ăn chơi, nhưng cũng có thể phối với bộ vest đắt tiền của Hoắc Từ Thương.
Ôn Chi nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay Hoắc Từ Thương, không khỏi cảm thán.
Người khác đeo đồng hồ là để nâng tầm đẳng cấp nhờ đồng hồ hiệu, còn Hoắc Từ Thương đeo là để nâng tầm cho chiếc đồng hồ.
Khí chất của Hoắc thiếu gia thì không cần phải bàn cãi.
Ôn Chi nhớ lại ngày tháng năm sinh của Hoắc Từ Thương trên sổ đỏ, anh chỉ lớn hơn cô 4 tuổi, nhưng ở độ tuổi này đã có khí thế chín chắn, uy nghiêm của người từng trải thương trường, quả không hổ danh là con trai của nhà tài phiệt lớn.
"Đẹp lắm, Chi Chi có mắt nhìn thật tốt."
Hoắc Từ Thương giơ tay lên, cảm thấy bàn tay này của mình, cùng với cả cánh tay, đều trở nên vô cùng quý giá.
Anh hôn nhẹ lên môi Ôn Chi: "Xem ra Chi Chi rất hài lòng với biểu hiện tối qua của tôi."
"Ý anh là sao?"
Hoắc Từ Thương lắc lắc chiếc đồng hồ trên tay: "Cái này còn đắt hơn tổng cộng 12 người đứng đầu bảng."
"…"
Lấy mình ra so với nam phục vụ hàng đầu quán bar đêm sao?
Ôn Chi nói thẳng với giọng điệu bình thản: "Đây là quà cưới."
Không phải là thứ linh tinh để dỗ dành anh sau chuyện đó.
"Ừ, tôi đùa thôi."
Giọng Hoắc Từ Thương đột nhiên trầm thấp lạnh lùng: "Anh đã chặn Chi Chi một lần rồi, hy vọng sẽ không có lần sau nữa."
Ôn Chi: "?"
Hoắc Từ Thương vô cùng nghiêm túc nhìn vào mắt cô, giọng điệu bá đạo: "Chi Chi là của tôi, chỉ được tơ tưởng đến một mình anh thôi, nhớ chưa?"
"…Ừ."
Ôn Chi về Ôn gia một chuyến.
Trong vườn nhà, có thể thấy rõ ràng đã có thêm vài chậu cây cảnh quý giá. Ôn Chi không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng người cha tồi tệ kia lại vung tiền của gia đình để xoa dịu cơn giận trong lòng.
Nữ giúp việc thấy cô, lập tức tiến lên.
"Nhị tiểu thư, cuối cùng cô cũng về rồi. Hai ngày nay cô đến Cửu Long à?"
"Ừm."
Chung cư Cửu Long chính là khu chung cư cũ nát mà kiếp trước cô đã rơi xuống và chết, nó rất gần trường đại học cô học tiến sĩ. Ôn Chi thường xuyên sống ở đó, vì vậy, cô không về Ôn gia hai ba ngày thì những người giúp viêch trong nhà cũng không thấy lạ.