Chương 33

Cô rõ ràng biết anh đã đổi thuốc, nhưng cô vẫn nuốt.

Giới hạn dung túng của cô dành cho anh cứ hạ thấp dần.

Trái tim vốn luôn vững vàng, lạnh lùng và cứng rắn của anh như bị nhấc bổng lên, chao đảo, lay động, kéo theo một chút đau đớn, nhưng lại vô cùng vui sướиɠ và hạnh phúc.

"Chi Chi…"

Anh không thể kiềm chế được cảm xúc, vươn cánh tay dài kéo cô vào lòng, vòng tay siết chặt vòng eo mảnh mai mềm mại của cô, ôm rất chặt, khít khao không một kẽ hở.

Muốn hòa quyện chặt chẽ với cô.

Không muốn rời xa cô dù chỉ một khắc.

Ôn Chi cứ thế để mặc anh ôm.

Hoắc Từ Thương cũng chỉ ôm chặt cô, lòng bàn tay anh thậm chí chỉ ngoan ngoãn áp vào bộ đồ ngủ của cô, chứ không tùy ý vuốt ve như tối qua.

Nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại tối sầm như mực, đáy mắt là du͙© vọиɠ và sự chiếm hữu nồng đậm không thể biến mất.

Sau khi trọng sinh, cô đã dung túng anh đến vậy.

Kết hôn với anh.

Ôn tồn với anh.

Thậm chí không ngại sinh con cho anh.

Anh biết tại sao cô lại đối xử với anh như vậy, nhưng anh buộc mình không đi sâu tìm hiểu.

Anh thà tin Ôn Chi thích anh.

Cô chỉ có thể thích anh!

Lòng chiếm hữu của Hoắc Từ Thương không ngừng điên cuồng lớn mạnh, đôi mắt anh càng thêm sâu thẳm, sâu không thấy đáy như biển cả.

"Chi Chi, Chi Chi…"

Ôn Chi bị anh ôm, không thấy được biểu cảm của anh, chỉ cảm thấy khí chất của anh đột nhiên trở nên bá đạo sắc bén, siết chặt khiến cô gần như không thở nổi.

Thế nhưng giọng nói của anh lại trầm thấp, dịu dàng quấn quýt, kí©h thí©ɧ màng nhĩ của cô, quấn lấy cô, khiến cô không thể nảy sinh ý nghĩ muốn thoát ra.

Thôi vậy, lần sau tìm cơ hội nói với anh, thể chất của cô không dễ mang thai như thế, bà ngoại và mẹ cô đều phải uống thuốc điều hòa cộng thêm can thiệp kỹ thuật nhân tạo mới có con cái.

Tiếng chuông báo thức đột nhiên vang lên.

9 giờ 50 tối.

Là chuông báo thức Hoắc Từ Thương cố ý đặt.

Nghe thấy tiếng động, anh cứng người lại, dường như rất không cam tâm, đôi môi mỏng của anh khẽ cắn vành tai nhỏ nhắn, tròn trịa của Ôn Chi, đầu lưỡi nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ chạm vào lỗ tai nhỏ của cô, dịu giọng hỏi cô: "Chi Chi ngủ cả ngày rồi, tối nay 10 giờ vẫn phải ngủ đúng giờ sao?"

Anh cắn quá gợϊ ȶìиᏂ, tai Ôn Chi lập tức hơi ửng đỏ, nhưng giọng điệu của cô vẫn bình thản: "Tốt nhất là vậy."

"Được."

10 giờ tối đúng.

Ôn Chi chìm vào giấc ngủ sâu.

Đầu cô yên ổn tựa vào gối, chăn đắp gọn gàng qua hai vai, tư thế ngủ vẫn chuẩn mực như mọi khi.

Tuy nhiên, dưới lớp chăn, vòng eo mềm mại của cô được Hoắc Từ Thương ôm lấy, đầy vẻ chiếm hữu.

Ôn Chi nói đã đến giờ ngủ, sau đó liền có thể ngủ ngay lập tức.

Chỉ cần ngoại lực không phá hoại triệt để, đồng hồ sinh học mạnh mẽ của cô đều có thể chịu đựng được.

Ting ting.

Hoắc Từ Thương dời tầm mắt khỏi Ôn Chi, lấy điện thoại.

[Mọi việc đã xong. Ngài tự mình ra tay, hay để tôi thay ngài?]

[Tự mình.]

5 giờ sáng.

Ôn Chi mở mắt, để lộ đôi mắt đen láy, trong trẻo và lạnh lùng, cô còn chưa kịp phân biệt mình đang ở đâu thì đã đối diện thẳng với đôi mắt đen sâu thẳm của Hoắc Từ Thương.

"Chào buổi sáng, Chi Chi."

"Chào buổi sáng…"

Hoắc Từ Thương cúi người đè cô xuống dưới, đôi môi mỏng từ trên cao hạ xuống.

Ôn Chi nhanh chóng đưa tay che miệng mình lại.

L*иg ngực Hoắc Từ Thương rung lên, anh bật cười khẽ.

Anh biết cô có chứng sạch sẽ, vốn dĩ không hề có ý định hôn môi cô.