Chương 32

"Không đau, loại không dầu mỡ là được."

Hoắc Từ Thương phản ứng rất nhanh: "Nếu là cháo trắng không dầu, Chi Chi bây giờ có thể uống không?"

Ôn Chi gật đầu: "Chưa thử bao giờ, về lý thuyết thì chắc là được."

"Được."

Ôn Chi phiền phức như vậy, nhưng Hoắc Từ Thương lại không hề cảm thấy phiền chút nào, anh với thân hình cao ráo, khí chất cao quý liền chui vào bếp, không lâu sau đã bưng ra một bát cháo trắng.

Ôn Chi khẽ cong môi cười.

Cô biết ngay cháo là do anh nấu.

Sau khi uống cháo.

Ôn Chi nhớ ra điều gì đó, lấy điện thoại ra, bỏ qua các cuộc gọi nhỡ và tin nhắn đủ loại trên màn hình, nhấp vào nút màu vàng trắng quen thuộc, bắt đầu tìm kiếm.

Hoắc Từ Thương rửa bát xong liền lại gần, vòng tay ôm cô vào lòng từ phía sau, cằm tựa vào cổ cô, khi nhìn rõ màn hình điện thoại của cô, ánh mắt anh không khỏi tối đi vài phần.

"Xin lỗi, là tôi không kiềm chế được."

"Không chỉ một lần."

"Mà còn là tận mấy lần."

Ôn Chi nghe ra sự buồn bã trong giọng anh, mặc kệ anh ôm, cô cố gắng an ủi anh: "Uống một viên thuốc không ảnh hưởng lớn. Có thể cứu vãn trong vòng 72 giờ, bây giờ đưa đến vẫn còn kịp."

Trong đôi mắt đen của Hoắc Từ Thương lóe lên điều gì đó: "Không cần mua, lúc Chi Chi ngủ, tôi đã cho người mang thuốc đến rồi. Vốn dĩ tôi định đợi Chi Chi ăn xong cháo rồi mới cho Chi Chi uống."

"Ồ."

Anh thật chu đáo.

Ôn Chi đặt điện thoại xuống.

Hoắc Từ Thương lấy cho cô một cốc nước ấm và thuốc.

Anh lấy thuốc ra khỏi hộp ngay trước mặt cô, tay anh khựng lại trong một khoảnh khắc.

Ôn Chi đã chú ý.

Hoắc Từ Thương không lộ vẻ gì trên mặt, đôi mắt đen lóe lên một tia do dự, nhưng cuối cùng anh vẫn bóc thuốc ra, đặt vào lòng bàn tay rồi đưa cho Ôn Chi.

Đôi mắt hạnh xinh đẹp của Ôn Chi hơi nheo lại, ánh mắt lạnh lùng lướt qua bàn tay thon dài của anh, rồi lại liếc nhìn hộp thuốc, khẽ cau mày.

Cô không mù.

Mặc dù đúng là thuốc được bóc ra trước mặt cô, nhưng trên hộp thuốc khẩn cấp vẽ viên thuốc hình tròn, trong khi loại Hoắc Từ Thương đưa cho cô lại là viên hình vuông, ở giữa còn có một vạch ngang.

Trên viên thuốc có khắc chữ C nhỏ.

Viên thuốc này rõ ràng là vitamin C, chứ không phải thuốc tránh thai khẩn cấp mà cô muốn uống.

Là người đưa thuốc đã lừa anh, hay là…

Ôn Chi liên tưởng đến hàng chục cuốn tiểu thuyết kiểu tổng tài bá đạo, cố chấp quyến rũ tôi nghiện, cưng chiều tôi đến tận xương tủy mà cô đã đọc sau khi trùng sinh, trong đó có đoạn tổng tài bá đạo đổi thuốc.

Anh cũng muốn dựa vào con mà được trọng vọng sao?

Biểu cảm của Ôn Chi phức tạp.

Hoắc Từ Thương thấy cô mãi không động đậy, theo ánh mắt của cô, tầm nhìn của anh cũng qua lại giữa viên thuốc và hộp thuốc, ngay sau đó, gương mặt tuấn tú của anh hơi cứng lại. Để việc đổi thuốc chân thực hơn, anh đã đặc biệt chọn viên vitamin đóng vỉ nhôm, nhưng cuối cùng vẫn có sơ suất.

Anh đoán Ôn Chi đã phát hiện ra viên thuốc có điều bất thường.

"Chi Chi, em nghe tôi giải thích…"

Bàn tay Hoắc Từ Thương cầm thuốc, các ngón tay cong lại, chuẩn bị khép vào.

Ôn Chi lại đưa tay ra, những ngón tay trắng ngần cầm lấy viên thuốc, không chút do dự bỏ vào miệng nhỏ hơi hé mở, uống một ngụm nước rồi nuốt xuống.

Uống xong thuốc, cô đặt cốc nước xuống, hỏi anh: "Giải thích gì?"

"…"

Lòng bàn tay Hoắc Từ Thương vẫn còn vương lại cảm giác tê dại ngứa ngáy do ngón tay cô lướt qua.