Mấy lần sau đó thì thực sự không thể kiểm soát được nữa, cứ như phát điên, chỉ lo thỏa mãn thú tính, chỉ muốn chiếm đoạt cô, chiếm đoạt cô, anh thật sự không phải người.
Ôn Chi vẫn không trả lời anh, trong đôi mắt lạnh lùng của cô viết rõ tôi tin anh mới là lạ, cô mệt mỏi ngáp một cái, lười biếng rúc vào lòng anh.
Không muốn nhúc nhích chút nào.
Cô cũng nhìn thấy mặt trời chói chang bên ngoài qua tấm rèm voan, thời gian chắc đã qua giữa trưa, nhưng cô lại chẳng muốn dậy ăn chút gì.
"Vẫn còn buồn ngủ à?"
Hoắc Từ Thương điều chỉnh lực vừa phải ôm lấy cô: "Ngủ thêm chút nữa nhé? Có tôi ở đây, sẽ không còn ác mộng nữa đâu."
Ưʍ.
Ôn Chi thật sự cứ thế dựa vào anh mà ngủ thϊếp đi.
Hoắc Từ Thương nhẹ nhàng hôn lên gương mặt yên bình của cô, khi ngẩng đầu lên, sự dịu dàng trong mắt anh hoàn toàn biến mất, anh vươn tay lấy chiếc điện thoại trên đầu giường, gửi đi một tin nhắn.
Cô chìm trong sự mơ màng.
Khi Ôn Chi hoàn toàn tỉnh táo lại, lúc đó đã là 8 giờ tối.
Hoắc Từ Thương ở bên cô.
Đây là giấc ngủ dài đầu tiên của Ôn Chi sau khi trùng sinh, quả nhiên như Hoắc Từ Thương đã nói, có anh ở bên, cô không còn gặp ác mộng nữa.
8 giờ 15 phút tối.
Ôn Chi ngồi trước bàn ăn, trên mặt không có biểu cảm gì đặc biệt, chỉ có bàn tay cô nắm thìa mơ hồ lộ ra một chút kháng cự.
Cô nhìn Hoắc Từ Thương đang ngồi đối diện mình.
"Bát cháo này nhất định phải uống sao?"
"Sao vậy? Không hợp khẩu vị à?", giọng nói trầm thấp của Hoắc Từ Thương tràn đầy sự cưng chiều không che giấu: "Chi Chi đã lâu không ăn gì, ít nhiều cũng phải bổ sung chút dinh dưỡng."
Hơn nữa, bát cháo này được nấu theo khẩu vị của cô, nhiệt độ cũng đã được điều chỉnh vừa phải, lúc này rất thích hợp để uống, Hoắc Từ Thương không hiểu tại sao cô lại không muốn uống.
Ôn Chi vẫn không có biểu cảm gì: "Ồ, vậy tôi uống."
Cô nắm chặt thìa, định đưa thìa cháo đó vào miệng.
Hoắc Từ Thương nắm lấy tay cô.
Điều này không đúng.
Anh thấy khi bát cháo đưa đến môi, lông mày cô khẽ nhíu lại rất nhẹ.
"Hả?"
Đôi mắt lạnh lùng của Ôn Chi nhìn anh, mang theo sự khó hiểu.
Tim Hoắc Từ Thương bỗng nhiên thắt lại.
"Đừng uống, nói tôi biết tại sao em không muốn uống trước đã?"
"Tôi không ăn gì sau 8 giờ tối."
"Ăn vào sẽ thế nào?"
"Khó chịu."
"Khó chịu ở đâu?"
"Dạ dày khó chịu, sẽ nôn, não cũng sẽ rất khó chịu."
Hoắc Từ Thương dường như đã hiểu ra, nhớ lại tất cả thông tin về cô mà anh biết ở kiếp trước, quả thật không có bất kỳ thông tin nào cho thấy cô ăn cơm sau 8 giờ.
Não anh dường như đã nắm bắt được điều gì đó, nhưng khi nghĩ kỹ lại thì lại không thể hình dung ra được.
"Thói quen không ăn gì sau 8 giờ của Chi Chi bắt đầu từ khi nào vậy?"
Ôn Chi thành thật nói: "Từ khi còn rất nhỏ, mẹ tôi đã dạy rồi, gia giáo của Trịnh gia rất nghiêm khắc."
Hoắc Từ Thương gật đầu, trái tim anh thắt lại càng chặt hơn.
Tay anh vẫn nắm tay Ôn Chi, tay kia lấy thìa ra khỏi tay cô rồi đặt lại vào bát, sau đó dắt cô rời khỏi bàn ăn.
"Khó chịu thì chúng ta không uống."
"Nhưng mà, anh đã nấu rất lâu."
Hoàn toàn nấu theo sở thích của cô, trông có vẻ là anh đã nấu, đó là một tấm lòng, kinh nghiệm sống hơn 20 năm của cô nói cho cô biết không nên lãng phí.
Lãng phí rồi, anh sẽ buồn.
"Không phải, cháo là do đặt giao hàng đến, Chi Chi muốn uống, sáng mai vẫn có thể đặt nữa."