Chương 26

Khiến Hoắc Từ Thương cảm thấy trái tim hơi nóng, cổ họng khô khốc.

"Em buồn ngủ à?"

"Ừm."

Cô có thói quen ngủ lúc 10 giờ.

"Để tôi lái xe."

"Được."

Quán bar nổi tiếng ở Kinh Thị, Mị Sắc.

Trong phòng riêng ở tầng hai, một đám nhà giàu đang chơi rất hăng, có người vỗ nhẹ vai Lục Trạch.

"A Trạch, cả buổi tối xem điện thoại mấy trăm lần rồi, cô gái mới quen vẫn chưa cắn câu à?"

"Cậu quá coi thường A Trạch rồi, Trạch thiếu gia muốn cô gái nào mà chẳng dễ như trở bàn tay. Nhìn cái vẻ mặt cứng đầu của cậu ta kìa, rõ ràng rất muốn gửi tin nhắn nhưng sống chết không chịu gửi trước, cứ thế chờ đợi, còn không rõ là đang chờ tin nhắn của ai sao?"

"Chậc, cái khúc gỗ Ôn gia đó à?"

"Chứ còn ai nữa?"

"Tôi nói A Trạch này, nếu cậu thật sự thích cô ta thì hãy nghiêm túc theo đuổi đi, tiện thể thu lại tâm trí đừng chơi bời nữa."

Lục Trạch cười khẩy một tiếng: "Tôi thích cô ta ư? Rõ ràng là cô ta yêu tôi đến tận xương tủy nhưng không thể có được. Đợi cô ta tỏ tình với bổn thiếu gia, bổn thiếu gia còn phải cân nhắc xem có nên đồng ý hay không."

Người nói chuyện với hắn ta cười lắc đầu, không nói gì nữa.

Thời gian trên điện thoại nhảy đến 10 giờ.

Lục Trạch tắt điện thoại không nhìn nữa.

10 giờ rồi.

Cô sẽ ngủ lúc mười giờ, không lay chuyển được.

Chuyện lớn như buổi trưa đi xem mắt, vậy mà cô một chữ cũng không nói với hắn ta.

Lục Trạch vô cùng bực bội ôm lấy người phụ nữ bên cạnh, vùi đầu ngửi mùi hương trên cổ cô ta.

Mùi nước hoa nồng lên khiến hắn ta khó chịu, nhưng hắn ta vẫn cứng đầu hỏi: "Sạch sẽ không? Tối nay ở bên tôi?"

Người phụ nữ đó được gọi tên thì vô cùng vui mừng, Lục Trạch đẹp trai nhiều tiền, tiêu tiền rộng rãi, ai mà chẳng muốn có chút gì đó với hắn ta. Cô ta vươn tay ôm lấy eo hắn ta, cả người đều dán vào hắn ta.

"Trạch thiếu gia…"

Kinh Thị, Quân Châu Nhất Đình.

Căn hộ penthouse siêu sang mà Ôn Chi từng đến khi trở thành hồn ma ở kiếp trước, lúc này được trang trí rất hân hoan, chữ Hỷ màu đỏ tươi dán trên cửa sổ sát đất.

Đủ loại đồ trang trí được bày trí một cách hài hòa.

Vui tươi mà không tầm thường.

"Mẹ tôi đích thân dẫn người đến dán đấy, em thích không?"

Ôn Chi gật đầu.

"Hoắc phu nhân cũng biết chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi à?"

"Biết chứ, mẹ tôi rất thích em."

Ôn Chi cười: "Tôi cũng thích Hoắc phu nhân, bà ấy rất khác với những người mẹ bình thường."

Lúc này Ôn Chi mới nhận ra cô và Hoắc Từ Thương vẫn chưa bàn bạc xem có nên công khai mối quan hệ của hai người hay không.

Cô đại khái biết rằng, một gia tộc tài phiệt lớn như Hoắc gia, việc công bố tin kết hôn đều phải trải qua sự chuẩn bị của bộ phận quan hệ công chúng.

Cô chưa kịp hỏi Hoắc Từ Thương có thái độ thế nào.

Lúc này cũng không tiện hỏi.

Ôn Chi vừa thay giày xong, Hoắc Từ Thương đã bế cô đặt lên ghế sofa ngồi.

Còn anh quỳ một gối, hai tay chống lên ghế sofa hai bên cô, giam giữ cô lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô.

Đôi mắt hạnh xinh đẹp của Ôn Chi đối diện với anh, không hề né tránh.

Đáy mắt anh đen thẫm, hơi thở vẫn bình thường.

Ánh mắt cô thẳng thắn, không hề e thẹn.

Nhưng ngay cả không khí cũng trở nên mờ ám.

Hoắc Từ Thương khẽ cong môi mỏng, giọng nói trầm thấp từ tính dễ nghe vang lên.

"Về nhà với tôi muộn thế này, phu nhân có biết chuyện gì sẽ xảy ra không?"