"Không phải. Lê Từ ngốc, hôm khác nói với cậu, tớ sắp không kịp đón chồng tớ tan làm rồi, gặp lại sau."
"Nói rõ ràng ra đi chứ!"
Chiếc Porsche của Ôn Chi đã chạy đi.
Lê Từ quay người lên chiếc Aston Martin của cô ấy đang đậu bên đường: "Theo sát chiếc xe phía trước!"
Lối vào bãi đậu xe của tòa nhà Hoắc Thị.
Lê Từ trơ mắt nhìn Ôn Chi lái xe vào mà không gặp trở ngại nào, còn xe của cô ấy thì bị chặn ở bên ngoài.
Ting!
Đã vào tài khoản 2.2 triệu.
Kèm theo một tin nhắn.
[Lê Từ ngốc, đừng theo nữa. Về nhà sớm đi, muộn rồi anh cậu lại phát điên đấy]
Lê Từ chọc chọc điện thoại.
Ôn Chi đáng ghét, tìm người đàn ông thế nào cũng không nói, không biết cô ấy sẽ lo lắng sao?
Lê Từ ngẩng đầu nhìn tòa nhà Hoắc Thị cao chót vót.
Người mà Ôn Chi lấy làm việc ở Hoắc Thị sao?
Tăng ca đến 10 giờ, còn không có xe, xem ra chức vụ sẽ không quá cao.
Cũng tốt.
Ít nhất Ôn Chi cũng tìm được một người đàn ông đàng hoàng, chăm chỉ.
Người đàn ông không đàng hoàng chắc là 10 giờ mới bắt đầu tan làm.
Tầng cao nhất của tòa nhà Hoắc Thị.
Hoắc Từ Thương chăm chỉ đang nhìn chằm chằm vào điện thoại, ngũ quan tuấn tú nổi bật căng thẳng, vẻ mặt u ám không rõ.
Gần 10 giờ rồi.
Ngón tay thon dài của anh gõ lên mặt bàn, một cái, rồi lại một cái.
Khá có tiết tấu.
Mang theo chút bồn chồn.
Từ Thuần gõ cửa bước vào.
Vị trợ lý đặc biệt này có vẻ mặt hơi tiều tụy so với trước đấy, hắn đặt một tập tài liệu lên bàn làm việc.
"Ông chủ, tôi vừa làm vài phương án, có thể giải quyết vấn đề của Ôn Thị còn có thể làm cho Ôn Thị ngày càng phát triển, bây giờ vẫn còn khá sơ sài, ông chủ xem thử?"
"Nếu có nhu cầu, tôi có thể thức trắng đêm để hoàn thiện chúng."
"Ừm, có lòng rồi."
"Vậy ông chủ, ông chủ xem nửa tháng lương của tôi có phải không cần khấu trừ nữa không?"
"Ừm."
"Cảm ơn ông chủ!"
Ting tong, điện thoại của Hoắc Từ Thương reo, bàn tay thon gầy như ngọc lập tức cầm điện thoại lên.
Chỉ nhìn một cái.
Khuôn mặt tuấn tú vừa nãy còn u ám thất thường, đột nhiên trở nên tươi sáng rạng rỡ, như gió xuân phơi phới, thần thái rạng rỡ làm lóa mắt Từ Thuần.
Sếp đây là…
Hoắc Từ Thương đứng dậy, đôi chân dài lướt qua Từ Thuần rồi dừng lại.
"Tôi đi đây, anh cũng về nhà sớm đi."
Từ Thuần: "?"
"Mỗi ngày anh tan làm muộn thế này, ai đến đón anh?"
Từ Thuần: "?"
"Không ai đón à? Có thể gọi taxi, công ty sẽ thanh toán. Thôi không nói với anh nữa, vợ tôi đang giục."
Từ Thuần: "…"
"Cô ấy lái xe đến đón tôi."
Từ Thuần: "…"
Tòa nhà Hoắc Thị, khu vực đỗ xe riêng dành cho cấp cao.
Hoắc Từ Thương vừa ra khỏi thang máy đã nhìn thấy chiếc Porsche quen thuộc, và cũng nhìn thấy Ôn Chi đang gục trên vô lăng.
Chiếc xe này, kiếp trước anh đã thấy rất nhiều lần.
Người này, anh cũng đã nhìn từ xa rất rất nhiều lần.
Nhưng chỉ có lần này.
Xe của cô và cô đều đang đợi anh.
Trái tim Hoắc Từ Thương đột nhiên mở ra một khoảng trống, cảm giác hạnh phúc ngọt ngào nồng nàn tràn vào, lấp đầy cả trái tim anh.
Anh cảm thấy mình lúc này là người đàn ông hạnh phúc nhất trên thế giới.
Hoắc Từ Thương nhấc chân đi tới, nhẹ nhàng gõ cửa kính xe.
Ôn Chi với đôi mắt ngái ngủ nhanh chóng xuất hiện trước mắt anh, má lúm đồng tiền cười nhẹ, ánh sáng lờ mờ của bãi đỗ xe ngầm dịu dàng chiếu lên mặt cô, tăng thêm vài phần vẻ đẹp tĩnh lặng của thời gian.