"Cút! Dựa vào anh mà cũng muốn chạm vào tôi à!"
"Cô ta bỏ tiền ra thuê chúng ta diễn kịch, làm chuyện này thật có phải là không hay không?"
"Em gái ruột à? Em gái ruột thì sao chứ?"
"Cái đồ vô dụng Hứa Tiếu đó, nếu không nhờ tôi, bà ta có thể gả vào Ôn gia sao?…"
Ôn Nhiêu: "…"
Sắc mặt cô ta trắng bệch, từ khi hình ảnh bắt đầu chiếu, cô ta đã nói đây không phải mình, là Ôn Chi dùng máy tính tổng hợp, không ai tin cô ta.
Quản gia trợn tròn mắt, nữ giúp việc mỉm cười rạng rỡ.
Hứa Tiếu thì đã ngây người ra rồi.
Ôn Sùng Thanh tức giận đến mức không nói nên lời, một hơi nghẹn lại trong cổ họng, sắc mặt tệ đến cực điểm.
Ôn Chi xoa lưng giúp cha.
"Cha, bây giờ con không cần giải thích gì cho cha nữa đúng không? Cha còn ổn không? Có cần đến bệnh viện không?"
Ôn Sùng Thanh xua tay.
"Cút hết! Con bảo bọn chúng cút hết đi!"
Ôn Chi ra hiệu bằng mắt cho nữ giúp việc, nữ giúp việc liền dẫn những người đàn ông ăn mặc lòe loẹt đó ra ngoài.
Sự thật đã phơi bày, bọn họ cũng không dám ở lại lâu.
Ôn Nhiêu gần như nghiến nát hàm răng.
Ban đầu cô ta không chịu nổi bệnh sạch sẽ của Ôn Chi, nên đã chộp lấy cơ hội này để phá hoại phòng của Ôn Chi, muốn khiến cô khó chịu, hơn nữa, làm chuyện xấu trong phòng của Ôn Chi khiến Ôn Nhiêu cảm thấy rất kí©h thí©ɧ về mặt tâm lý.
Ai có thể ngờ được, Ôn Chi lại lắp camera giám sát trong phòng ngủ?
Dù có chết, cô ta cũng không thể thừa nhận video là thật.
"Cha, cha nghe con nói. Con thật sự không biết chuyện gì đang xảy ra, bây giờ công nghệ đổi mặt phát triển đến vậy…"
Ôn Nhiêu có ý ám chỉ.
Ôn Sùng Thanh hừ lạnh một tiếng.
Ôn Chi đến mí mắt cũng lười nhấc lên nhìn Ôn Nhiêu: "Không phải chị rõ nhất sao, có gì nghi ngờ thì tự mang video đi giám định. Dì, chăm sóc tốt cho cha tôi. Quản gia, bảo tài xế chuẩn bị sẵn sàng, có chuyện thì đưa đến bệnh viện."
Ôn Chi nói xong, thân hình mềm mại của cô đi về phía cửa chính.
"Muộn thế này, con đi đâu?"
"Cha, con có hẹn với Hoắc thiếu gia."
Ôn Sùng Thanh nghe vậy, gật đầu, thằng nhóc Hoắc gia đó, được đấy.
Sau đó ông lại sực tỉnh, đã gần 10 giờ tối rồi, hẹn hò gì nữa?
Khi muốn gọi người trở lại, Ôn Chi đã đi xa rồi.
Ôn Sùng Thanh lạnh mặt: "Ôn Nhiêu! Đi với cha vào thư phòng."
…
Bên ngoài biệt thự Ôn gia.
Ôn Chi chặn Thanh Trúc lại.
Ngón tay trắng nõn của cô vẫn đang nắm chặt chiếc cúc áo đã cắt ra.
Đây đương nhiên không phải là chiếc cúc áo bình thường.
Ôn Chi trước mặt Thanh Trúc, tháo chiếc cúc áo ra, để lộ hình dáng thật của chiếc camera giấu trong cúc áo.
"Nói đi, anh là người của ai?"
"Không phải nhị tiểu thư đã biết rồi sao?"
"Tôi biết là tôi biết, anh nói là anh nói."
"Hôm nay tôi đến đây là để giúp Hoắc thiếu gia làm việc, ông chủ của chúng tôi là bạn của Hoắc thiếu gia."
Thanh Trúc thẳng thắn nói.
"Mấy ngày trước, Ôn Nhiêu đến câu lạc bộ của chúng tôi, nói là muốn chọn người đầu bảng cho nhị tiểu thư, vừa hay bị Hoắc thiếu gia nhìn thấy."
Ôn Chi khẽ nhíu mày.
Anh đã biết sớm như vậy sao?
"Ôn Nhiêu có mục đích không trong sáng, ông chủ của chúng tôi ban đầu không muốn nhúng tay vào, nhưng Hoắc thiếu gia đã lên tiếng, nên ông chủ đã cử tôi đến, chủ yếu là để giúp nhị tiểu thư."
Thảo nào kiếp trước sau khi quay xong video diễn kịch, có người còn động tay động chân với cô, Thanh Trúc đã dọn dẹp hiện trường đuổi người đi, còn nói hắn là người đắt giá nhất nên hắn sẽ phục vụ trước, nhưng cũng chỉ là chơi cờ với cô trong phòng.