Chương 22

Ôn Sùng Thanh nghe vậy, chú ý thấy bốn người mẫu nam hộp đêm đang giơ điện thoại quay phim, cơn giận lại bùng cao hơn nữa.

"Quay cái gì mà quay, quản gia, cầm điện thoại của bọn họ đi, những gì không nên quay thì xóa hết đi!"

Quản gia và các nữ giúp việc vây quanh bốn người đó.

"Hê hê hê, xin lỗi nhé, tôi đang livestream đây mà…"

"Tôi cũng vậy."

"Bây giờ mọi người thích xem mấy vụ cãi vã của nhà hào môn thế này lắm, còn thu hút hơn cả mấy clip câu view bình thường của chúng tôi nữa. Bác cứ tiếp tục đi, bác lên hình đẹp lắm đó…"

"Anh bạn, anh cũng nổi tiếng phết đấy."

"Tôi vừa mượn của bạn, anh ấy có mười mấy chục nghìn fan. Hê hê hê, tốc độ người xem livestream tăng vọt thế này, tôi sướиɠ quá. Bác ơi, đừng dừng lại mà…"

"…"

Ôn Chi nhếch môi cười lạnh, kiếp trước Ôn Nhiêu không để người ta livestream, lúc đó mười mấy người bọn họ đều ở trong phòng cô trên lầu, Ôn Nhiêu dỗ cô tạo dáng, còn bảo bọn họ dạy cô nói những lời hỗn xược, quay video ngắn, rồi đăng lên vòng bạn bè của cô.

Tiêu đề và video đầy vẻ khiêu gợi thể hiện sự nổi loạn và bất mãn của cô đối với việc xem mắt.

Rất nhiều người đã nhìn thấy.

Ôn Sùng Thanh tức đến mức phải nhập viện.

Lúc này, Ôn Sùng Thanh cũng tức đến mức mặt đỏ bừng.

"Đây là chuyện riêng của Ôn gia tôi, ai cho các cậu cái gan livestream, tôi có thể kiện các cậu đấy!"

Bốn người đồng loạt nhìn về phía Ôn Nhiêu, thấy cô ta không lắc đầu liền tiếp tục quay.

"Kiện đi, sợ bác chắc."

"Bác đừng hung dữ thế chứ, dù sao chúng tôi cũng là khách do con gái bác mời đến mà…"

"Ủa? Sao livestream của tôi bị đứng hình rồi?"

"Của tôi cũng vậy."

"Không phải bị đứng hình, chết tiệt, bị tắt rồi sao?"

"Tài khoản vi phạm quy định, cái quái gì vậy?"

"Của tôi cũng vậy…"

Ôn Chi vô thức nhìn về phía Thanh Trúc, quả nhiên thấy hắn lén lút giấu điện thoại đi, ra vẻ đã báo tin xong xuôi, công thành danh toại. Thanh Trúc đang báo tin cho ai, và ai có khả năng phong tỏa tài khoản nhanh chóng và chính xác đến vậy, Ôn Chi đã có suy đoán trong lòng.

Ôn Nhiêu thấy tình huống đột ngột xảy ra, rõ ràng đã sững sờ. Ôn Chi nhân cơ hội thoát khỏi tay cô ta, đi đến trước mặt Ôn Sùng Thanh và Hứa Tiếu.

"Dì, thuốc của cha tôi có ở đây không?"

"À? Có, có, có."

"Cho cha uống hai viên."

"Ồ ồ ồ!"

Hứa Tiếu làm theo.

Ôn Sùng Thanh uống thuốc xong, sắc mặt dịu đi đôi chút, nhưng cơn giận vẫn chưa nguôi: "Giả tạo! Nếu con thật sự lo cho cha, thì không nên làm ra chuyện này!"

Ôn Chi khẽ nhếch môi cười, vẻ mặt hơi lạnh lùng: "Cha, con cho cha xem cái này, cha phải chuẩn bị tâm lý trước, xem xong đừng có mà mất mặt ngất xỉu đấy."

Cơn giân của Ôn Sùng Thanh lại bùng lên: "Giỏi giang rồi nhỉ? Làm sai chuyện còn dám trêu chọc cha à?"

"Cha, cha cứ xem hết đã rồi nói, biết đâu xem xong bất ngờ mà em gái chuẩn bị cho cha, cha sẽ không giận nữa đâu."

Ôn Nhiêu thầm cười trong lòng, Ôn Chi chỉ mong chọc tức Ôn Sùng Thanh đến chết, làm sao có thể cho ông xem thứ gì tốt đẹp được, mối quan hệ cha con này càng căng thẳng càng tốt, tốt nhất là tan vỡ đến mức chết già cũng không qua lại.

Ôn Chi cười mà không nói, lấy điện thoại ra thao tác một lúc.

Máy chiếu trong đại sảnh được bật lên.

Hình ảnh từ từ hiện lên trên tường.

Cực kỳ rõ nét.

Bóng người lay động.

Không thể nhìn thẳng.

Âm thanh cũng rất rõ ràng.