Trợ lý Từ thấy vậy, lập tức tiến lại gần.
"Hoắc tổng, những tài liệu này cần ký."
Hoắc Từ Thương lướt qua vài cái, cầm bút ký xoẹt xoẹt tên mình lên giấy.
Nét bút sắc sảo, ngông cuồng phóng khoáng.
"Hoắc tổng, chuyện sáng nay đã dặn dò, hôm nay còn thực hiện không?"
Hoắc Từ Thương rời mắt khỏi tài liệu, nhàn nhạt liếc nhìn hắn một cái.
Trợ lý Từ trong lòng giật thót, có phải hắn không nên hỏi?
Nhưng tất cả mọi người trong nhóm trợ lý đều rất tò mò!
Sáng nay, tổng giám đốc Hoắc đã ra lệnh, bảo họ không từ thủ đoạn nào, nhất định phải khống chế được Ôn Thị trước buổi trưa.
Ôn Thị nhỏ bé, trước đây họ còn chưa từng nghe nói đến, vì một câu nói của tổng giám đốc, cả nhóm trợ lý bận rộn đến mức lộn xộn, cuối cùng cũng tìm ra được vài lỗ hổng chết người của công ty này, và đã đưa ra phương án tốt nhất để Ôn Thị phá sản.
Kết quả Hoắc tổng chỉ nói một câu, đợi lệnh của anh.
Chờ mãi chờ mãi đến tối mịt, vẫn chẳng có gì xảy ra.
Hoắc Từ Thương vừa ký vừa nói: "Làm tốt lắm, gửi tài liệu cho tôi, anh nói với phòng nhân sự tháng này tăng gấp đôi tiền thưởng cho mỗi trợ lý."
Trợ lý Từ cười toe toét: "Cảm ơn ông chủ."
"Vậy ông chủ, khi nào Ôn Thị phá sản?"
Hoắc Từ Thương dừng bút, cười đến mức quá đỗi dịu dàng đáng sợ: "Sao anh lại muốn nhà vợ tôi phá sản?"
Trợ lý Từ: "?"
"Vợ tôi"?
Vợ?
"Từ Thuần, ý nghĩ này của anh rất nguy hiểm, trừ nửa tháng lương."
Trợ lý Từ: "…"
Ôn gia vẫn hỗn loạn như gà bay chó chạy.
"Ôn Nhiêu, con tránh ra!"
"20 tuổi rồi mà nó còn nghĩ mình là con nít à? Không chịu học hành tử tế, lại đi học người ta chơi bời với mấy thằng đàn ông không ra gì"
"Còn dám gọi về nhà! Thật là bại hoại phong tục!"
Ôn Sùng Thanh cầm chiếc giày định đánh Ôn Chi, Ôn Nhiêu đã chắn cho cô một cú thật mạnh, đau đến mức nước mắt sắp rơi.
"Cha…"
"Con tránh ra! Không tránh ra thì cha đánh cả con luôn! Hôm nay không dạy dỗ nó một trận thật đau, sau này không biết nó còn làm ra chuyện gì nữa!"
Hứa Tiếu giật lấy chiếc giày.
Ôn Sùng Thanh thấy tay không còn gì, gầm lên: "Quản gia! Đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi lấy cây gậy của Ôn gia tới đây!"
"Bác quản gia đừng đi."
Ôn Nhiêu nước mắt giàn giụa: "Cha ơi, em nó không hiểu chuyện thì cha mắng là được rồi, đừng làm thật. Cha mẹ về sớm…"
Nếu về muộn thì sẽ thế nào?
"Em nó chỉ là nghịch ngợm thôi mà, cha xem quần áo của em gái vẫn còn chỉnh tề, đâu có thật sự lăn lộn với ai đâu."
Từ "lăn lộn" dùng hay thật.
Đã thành công kí©h thí©ɧ thần kinh của Ôn Sùng Thanh.
Ông nghĩ nếu về muộn… Ôn Chi sẽ trái ôm, phải ấp, lăn lộn trên giường với bốn năm người đàn ông, đừng nói là bắt gặp, chỉ cần nghe nói có khả năng đó thôi là Ôn Sùng Thanh đã có thể tức đến mức xuất huyết não rồi.
Cổ Ôn Sùng Thanh lại càng to hơn, ông giật mạnh cà vạt vest đang thắt chặt khó chịu: "Nó còn muốn lăn lộn kiểu gì nữa? Hôm nay cha nhất định phải đánh gãy chân nó!"
Ngón tay run rẩy vì tức giận chỉ vào Ôn Chi: "Con lăn qua đây, đừng trốn sau lưng chị con."
Biểu cảm Ôn Chi vô cùng bình tĩnh, ai trốn chứ.
Cô đẩy Ôn Nhiêu, muốn đi lên phía trước, nhưng Ôn Nhiêu không chịu, dùng hết sức lực giấu cô ra sau lưng mình.
"Cha ơi, cha bình tĩnh đi, có nhiều người ở đây mà, đừng để mọi người xem trò cười. Muốn đánh muốn mắng gì thì cứ tiễn người ngoài đi đã rồi nói!"