Chương 20

Ôn Chi đặt điện thoại xuống: "Sao chỉ có năm người?"

Cô nhớ là mười hai người, kiếp trước Ôn Nhiêu cũng đã gọi đủ mười hai người.

"Mấy nhà khác tạm thời hủy bỏ, bị khách bí ẩn dùng tiền lớn chiêu mộ rồi."

"Năm người cũng đủ rồi mà em gái."

Năm người còn không chơi chết được cô sao.

Ôn Nhiêu ra hiệu bằng mắt, bốn người mẫu nam quán bar kia liền tranh nhau chiếm lấy vị trí bên cạnh Ôn Chi.

Ôn Chi lạnh lùng liếc mắt, bốn người kia liền dừng động tác muốn sáp lại gần.

Quỷ dị thật, cô gái nhỏ trông mềm mại yếu ớt, rất dễ bị đẩy ngã, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng, mang theo sự âm u, khiến người ta rợn tóc gáy.

Ôn Chi nhếch môi cười khẩy, đứng dậy, đi về phía người đang đứng yên đối diện: "Anh tên là gì?"

"Thưa nhị tiểu thư, tôi tên là Thanh Trúc."

Kiếp trước cô đã cảm thấy người này không đúng, lúc đó cô không để tâm nên không tìm hiểu sâu, bây giờ xem ra đúng là có điều mờ ám.

Ôn Chi vươn tay nắm lấy cúc áo trên cùng của chiếc áo sơ mi hoa của hắn, dùng sức giật mạnh nhưng không đứt, Thanh Trúc né tránh trái phải, cổ áo bị kéo bung ra, để lộ chiếc cổ trắng nõn.

Có người huýt sáo.

"Thì ra nhị tiểu thư hoang dã thế, thật là có khí chất."

"Nhị tiểu thư nhìn tôi đi, nhìn tôi đi."

"Tôi cũng có thể giả vờ thanh cao, nhị tiểu thư xin hãy nhìn…"

"Nhị tiểu thư nhòn tôi đi!"

Thanh Trúc mặt mày tái mét, muốn kéo cổ tay Ôn Chi ra nhưng lại không dám chạm vào cô, đành phải hạ giọng cầu xin cô: "Nhị tiểu thư, xin tha cho tôi một mạng."

Ôn Chi vẫn nắm chặt cúc áo của hắn: "Được thôi, anh cởϊ áσ đưa cho tôi."

Cái cúc áo rách này may chắc chắn quá, cô dùng hết sức cũng không giật ra được.

Thanh Trúc nào dám cởi, kéo áo về cùng lắm bị đánh một trận, cởi ra thì chẳng phải sẽ bị lột da sao?

Hắn chỉ có thể né tránh.

Ôn Sùng Thanh vội vã chạy về nhà, nhìn thấy cảnh tượng cô con gái út của ông đang giằng co với một người đàn ông ăn mặc lòe loẹt trông có vẻ không đứng đắn.

Con gái ông còn ép người ta cởϊ áσ sơ mi.

Ngay tại đại sảnh nhà ông, nơi mỗi ngày đều được lau dọn sạch sẽ không một hạt bụi!

"Ôn Chi! Con đang làm gì vậy?"

Ôn Sùng Thanh gào lên lao tới, vung gót giày bổ vào giữa Ôn Chi và Thanh Trúc.

Hứa Tiếu kéo tay ông lại.

"Anh đừng nóng vội, hãy nghe Tiểu Chi nói đã."

Người giúp việc gan dạ bảo vệ chủ nhân nhân cơ hội bưng đĩa trái cây lên, đặt vững vàng trên bàn trà.

"Thưa ông chủ, tiểu thư, dưa hấu ướp lạnh đã có rồi."

Ôn Chi vớ lấy con dao gọt trái cây trong đĩa, rạch một đường, cắt đứt cúc áo cùng với một phần vải.

Thanh Trúc: "…"

Mọi người: "?"

Không khí tại hiện trường bỗng trở nên quỷ dị.

Lời mắng chửi của Ôn Sùng Thanh nghẹn lại, ông ngượng ngùng hắng giọng, cơn giận vẫn còn nguyên.

"Ôn Chi! Con nói xem chuyện này là sao!"

Ôn Nhiêu chắn trước mặt Ôn Chi, ra vẻ bảo vệ cô: "Cha, cha bình tĩnh đi, em gái cũng không muốn thế đâu, con bé còn nhỏ cha đừng trách con bé."

"…"

Tòa nhà Hoắc Thị, văn phòng tổng giám đốc ở tầng cao nhất.

Hoắc Từ Thương ngồi trên ghế làm việc xem điện thoại, đôi chân dài đặt dưới bàn, tư thế tùy ý lười nhác, đột nhiên màn hình điện thoại của anh tối đen, như thể có thứ gì đó che khuất màn hình.

Môi mỏng nhếch lên một nụ cười đẹp, vợ thật thông minh.

Trên mặt là biểu cảm tán thưởng, Hoắc Từ Thương úp điện thoại xuống mặt bàn, tháo một bên tai nghe khỏi tai trái.