Chương 2

Ôn Chi còn từng hứa sẽ thủ tiết trọn đời vì hắn ta.

Hừ!

Chỉ đến trước khi chết, cô mới nghe Ôn Nhiêu lỡ lời tiết lộ, người cứu cô ba năm trước không phải Lục Trạch mà là Hoắc Từ Thương, anh còn mất một mắt vì cứu cô.

Hoắc Từ Thương chính là thiếu gia nhà họ Hoắc, đồng thời cũng là đại gia giới thủ đô.Ôn Chi nhớ rõ cô và anh chưa từng có bất kỳ giao thiệp nào.

Nhìn khắp tang lễ, người thực sự đau lòng e rằng chỉ có cha cô, ông Ôn Sùng Thanh.

Lúc còn sống, Ôn Chi có mối quan hệ khá tệ với cha mình. Cô cứ nghĩ khi cô chết rồi thì ông sẽ vỗ tay ăn mừng.

Không ngờ, chỉ có Ôn Sùng Thanh kiên quyết tin rằng con gái mình vô tội. Ông khóc như mưa, bảo vệ thi thể cô, mãi không chịu ký giấy hỏa táng.

Lúc này, Ôn Sùng Thanh mặc đồ đen, tay cầm xẻng, đích thân đào đất, ông vừa đào vừa rơi nước mắt.

Mẹ kế Hứa Tiếu khóc không thành tiếng, đứng bên cạnh muốn lau nước mắt cho Ôn Sùng Thanh, nhưng bà ta lau sang trái thì ông lại né sang phải.

Ôn Sùng Thanh lòng đầy oán hận, trách Hứa Tiếu và Ôn Nhiêu đã lợi dụng lúc ông đau buồn ngất đi mà hỏa táng Ôn Chi thành tro.

“Làm ơn tránh ra một chút!”

Ôn Chi nghe tiếng thì nhìn sang, vài người mặc đồng phục đột nhiên xuất hiện tại tang lễ, bọn họ đi thẳng đến phía trước nhất.

“Ôn Sùng Thanh, ông bị tình nghi sử dụng bộ đồ bay của nhà họ Ôn để cố ý gϊếŧ người, xin mời đi cùng chúng tôi một chuyến!”

Đám đông xôn xao.

Ôn Sùng Thanh lảo đảo, ông run rẩy nói: “Tôi không làm! Hôm nay là ngày an táng con gái tôi, xin các vị đợi tôi một lát.”

Hứa Tiếu trở nên hoảng loạn, Ôn Nhiêu đi theo sau.

“Chồng tôi sẽ không làm chuyện xấu, các vị có nhầm lẫn gì không?”

“Cha tôi tuyệt đối không bao giờ mưu tài hại mệnh! Các vị đã điều tra rõ ràng chưa mà dám đến tang lễ gây rối?”

“Bớt nói nhảm, lập tức đưa người đi!”

Tay bị còng lại.

Loảng xoảng!

Chiếc xẻng sắt rơi xuống đất theo tiếng động.

Ôn Sùng Thanh quỳ thẳng xuống đất: “Xin các vị thông cảm, hãy để tôi chôn cất con gái xong đã!”

Người đứng đầu có vẻ mặt hơi dịu đi.

Ôn Sùng Thanh quỳ phủ phục trên đất: “Tôi xin dập đầu lạy các vị, xin các vị! Xin các vị…”

Ting ting.

Tiếng tin nhắn điện thoại.

Ôn Sùng Thanh nhìn màn hình sáng lên, đôi mắt đỏ hoe bỗng nhiên giận dữ, ông chộp lấy chiếc xẻng sắt, bật dậy đứng thẳng.

Không ổn rồi!

Ôn Chi khẽ nhíu mày, đôi môi mềm mím chặt thành một đường, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh băng.