Chương 19

Ôn Chi đang thay giày ở hành lang, Ôn Nhiêu từ từ bước đến gần cô, giọng điệu thân mật: "Em gái, chuyện em dặn chị làm, chị đã làm xong rồi. Mau đi đi, tất cả đang đợi em trong phòng đấy!"

Ôn Nhiêu chớp chớp mắt.

Ôn Chi lạnh giọng: "Thật sao?"

Ôn Chi đã thay giày xong.

Không nhanh không chậm.

Ôn Nhiêu nhìn thấy mà sốt ruột, cô ta đã ứng trước hàng trăm nghìn rồi, dù có phải kéo cũng phải bắt Ôn Chi lên lầu!

Cô ta đưa tay ra muốn kéo cánh tay Ôn Chi.

Ôn Chi đã đoán trước được hành động của cô ta, bước thêm một bước về phía trước, khiến tay cô ta túm hụt.

Ôn Nhiêu cố tình xích lại gần, mùi hương nồng nặc khiến Ôn Chi nhíu mày.

"Mùi gì vậy, nồng nặc thế này?"

"Phòng em bây giờ chính là mùi này, chị cũng không biết. Mấy người đầu bảng đó nói là để tăng thêm hứng thú, một chút hương thơm nhỏ, thơm một cách lạ lùng."

"…"

"Sau bữa sáng tôi đã đặc biệt nói với chị rồi, bảo họ về đi."

"Đúng là em gái có nói như vậy, nhưng mà nhà mình bận quá nên chị quên mất. Đến khi chị nhớ ra thì họ đã đến tận cửa nhà rồi, người phụ trách bên đó nói không thể trả lại được, cho dù mấy người đầu bảng đó có quay về thì tiền vẫn phải trả."

Ôn Nhiêu bày ra vẻ mặt tủi thân: "À phải rồi, thẻ của em gái có phải bị cha hạn chế chi tiêu rồi không? Mấy trăm nghìn tiền còn lại, chị đã dùng số tiền tiết kiệm được từ việc ăn dè mặc xẻn hàng ngày để giúp em gái trả đấy."

Ăn dè mặc xẻn ư?

Còn mặt mũi mà nói à.

Tiền tiêu vặt của Ôn Chi có hai phần, phần lớn là do mẹ Ôn để lại cho cô.

Còn Ôn Nhiêu chỉ có một phần do cha Ôn cho, sau khi giành được lòng tin của Ôn Chi, Ôn Nhiêu lén lút giấu tiền tiêu vặt đi, mua bất cứ thứ gì từ đồ dùng hàng ngày đến đồ xa xỉ đều dùng thẻ của Ôn Chi.

Lần này để hại cô, Ôn Nhiêu thật sự chịu bỏ ra vốn lớn.

Ôn Chi lạnh nhạt liếc nhìn cô ta một cái: "Tôi không thích mùi đó, chị bảo họ xuống dưới đi."

"Xuống tầng một này sao?"

Ôn Nhiêu nhướng mày, nơi này vừa vào cửa là có thể nhìn thấy, người giúp việc trong nhà đi lại tấp nập, Ôn Chi muốn chơi ở đây sao?

Em gái của cô ta để khiến Ôn Sùng Thanh không vui, luôn hành động điên rồ.

Nếu không phải như vậy, cô ta cũng không có cơ hội lừa cô.

Chiều nay thấy Hoắc thiếu gia chui vào xe của Ôn Chi, cô ta còn tưởng hai người có gì đó. Lúc này xem ra, e rằng Ôn Chi đã bị Hoắc thiếu gia sỉ nhục, nên giờ mới trút giận lên đầu Ôn Sùng Thanh.

Ôn Nhiêu cắn môi cười thầm, rồi lên lầu gọi người.

Cô ta ra vẻ cảnh cáo họ phải thể hiện tốt.

Ai có thể có được Ôn Chi, cô ta sẽ cho thêm phần thưởng.

Biệt thự Ôn gia, đại sảnh tầng một.

Ghế sofa bao quanh bàn trà được sắp xếp rất gọn gàng.

Ôn Nhiêu dẫn các nam người mẫu quán bar xuống, Ôn Chi đang cầm điện thoại tìm kiếm tài liệu về sự trùng sinh.

"Em gái, em thích người nào?"

Mấy người đàn ông xếp thành một hàng, đứng bên ngoài ghế sofa đối diện Ôn Chi.

Ôn Chi nhướng mắt nhìn qua, thân hình của họ thì cũng khá tốt, nhưng khuôn mặt thì hơi đáng tiếc.

Lúc này họ đang lén lút liếc mắt đưa tình với cô, trông thật dơ bẩn.

Trừ người đứng ở chính giữa.

Hắn ta là người đẹp trai nhất trong số họ, môi hơi nứt nẻ, nhìn Ôn Chi với vẻ mặt hơi kỳ lạ.

Ánh mắt hắn ta tránh né cô, như thể không dám đối mặt, nhưng người lại đối diện với cô, lén lút quan sát hành động của cô.