Chương 17

"Hoắc thiếu gia chưa thắt dây an toàn, xe không thể chạy được."

"…"

Cổ họng Hoắc Từ Thương khô khốc, giọng nói trầm thấp hơi khàn: "Xin lỗi, tôi quen ngồi ghế sau."

"Hiểu rồi."

Ôn Chi nhanh nhẹn đánh tay lái, lái xe ra ngoài.

Tài xế của chiếc Maybach thấy xe của Ôn Chi rời đi, đang định đi theo.

Ting tong.

Điện thoại nhận được một tin nhắn.

[Chú Tần không cần đi theo.]

Tài xế Tần Diệu lộ ra vẻ mặt mãn nguyện: "Chuyện đó đã qua nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên mình thấy thiếu gia ngồi ghế phụ, còn là tự nguyện ngồi. Ôi chao, cái nóng mùa hè này cũng không giấu được trái tim đang xao động của thiếu gia đâu nha…"

Tại bãi đậu xe của tòa nhà Hoắc Thị, chiếc Porsche đã dừng lại.

"Đến rồi."

Ôn Chi nhìn Hoắc Từ Thương, 8 giờ tối rồi mà vẫn đến công ty, con trai của nhà tài phiệt lớn đúng là bận rộn.

Hoắc Từ Thương lại không nhúc nhích, một tay xoay xoay cuốn sổ đỏ khẽ gõ lên mu bàn tay.

"Hoắc thiếu gia?"

Anh nên xuống xe rồi.

Hoắc Từ Thương vẫn không động đậy, quay đầu lại, đôi mắt đen nhìn chằm chằm Ôn Chi, như thể nhìn thấu cô: "Là tôi không thể gặp người, hay phu nhân về Ôn gia để gặp người mà tôi không thể gặp?"

Ôn Chi phủ nhận: "Không phải cả hai."

Hoắc Từ Thương không nói gì, ngón tay nắm chặt cuốn sổ đỏ, sắc mặt trông rất tệ.

Đại gia với khí chất cao vυ"t, giờ lại có biểu cảm hơi u oán ư?

Ôn Chi liếc nhìn cuốn sổ đỏ hai lần, hiểu ý của anh.

Cô dịu giọng nói: "Đêm tân hôn tối nay tôi không quên, xong việc rồi, tôi sẽ đến đón anh sau nhé?"

"Mấy giờ?"

"Trước 12 giờ?"

Hoắc Từ Thương lại không nói gì nữa.

Ôn Chi đổi lời: "Trước 10 giờ được không?"

"Ừm, 10 giờ."

Hoắc Từ Thương nắm chặt cuốn sổ đỏ, đáy mắt u tối đầy ẩn ý liếc nhìn Ôn Chi một cái, sau đó xuống xe.

Ôn Chi bị nhìn đến mức rợn người một cách khó hiểu.

Nhìn bóng dáng cao lớn, thẳng tắp của anh biến mất, Ôn Chi lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn.

Bên kia gọi lại ngay lập tức.

Vừa kết nối, giọng nữ quen thuộc qua tai nghe đã ập đến.

"Ôn Chi Chi! Cậu muốn chiếc đồng hồ đeo tay phiên bản giới hạn toàn cầu vừa được trưng bày ở nhà tớ làm gì? Đừng nói với tớ là cậu tự đeo mẫu nam nhé! Có phải cái tên chó Lục Trạch đó hỏi xin cậu không? Tớ nói cho cậu biết, không có đâu!"

Ôn Chi: "…"

Cô lái xe đi một cách dứt khoát, giọng điệu bình thản: "Không phải anh ta, đừng nhắc đến anh ta, quá xui xẻo. Đồng hồ đeo tay tớ đã tặng người khác rồi."

"Tặng ai?"

"Chồng tớ."

"…"

"Cậu có thằng đàn ông khốn nạn khác rồi à? Có phải là thằng đàn ông mà con chị rẻ tiền đó tìm cho cậu không? Bọn chúng sẽ lừa cậu đấy! Cậu đang ở đâu? Đợi đấy! Tớ sẽ đích thân mang đồng hồ đến cho cậu!"

"…"

Biệt thự Ôn gia, phòng của Ôn Chi ở tầng hai.

Hương trầm nồng nặc.

Ôn Nhiêu đang thoải mái ngồi trên tấm thảm mềm mại, tư thế thư giãn.

Một nhóm người mẫu nam quán bar vây quanh cô ta.

Hai người quỳ gối giúp cô ta xoa bóp chân, xuyên qua lớp tất mỏng, từ bắp chân từ từ xoa lên, khi gặp chiếc váy ngắn trên đầu gối cô ta, tay còn luồn vào bên trong.

Một người ngồi phía sau cô ta, ưỡn ngực cho cô ta tựa vào, đồng thời xoa bóp vai cho cô ta.

Người này đẹp trai nhất và cũng đắt nhất, Ôn Nhiêu thoải mái tựa đầu vào vai hắn ta, há miệng nuốt chửng quả nho pha lê được đút tới.

Còn hai người nữa với tư thế vô cùng kỳ lạ đang xoa bóp và liếʍ tay, tiện thể đút thức ăn.