"Không cần tra, có gì muốn biết cứ trực tiếp hỏi tôi, chúng ta bây giờ đã là quan hệ vợ chồng hợp pháp."
Nên tránh xa những người không liên quan, ví dụ như Lục Trạch.
"Đúng vậy, Hoắc thiếu gia có bất cứ yêu cầu gì, cũng có thể trực tiếp nói với tôi."
Hoắc Từ Thương nhìn thẳng vào cô: "Ừm, vợ chồng thì chuyện gì cũng nên nói thẳng."
"Đúng vậy." Ôn Chi thẳng lưng: "Nếu có người mình thích, thì nên nói thẳng ra."
Ví dụ như người anh thích là cô.
Anh bắt đầu thích cô từ khi nào.
Tại sao anh lại thích cô.
Hoắc Từ Thương nghe vậy sắc mặt hơi đổi, hai tay nắm chặt lại, ngón trỏ tay phải ấn lên mu bàn tay trái.
Cô muốn nói cô đã có người mình thích rồi sao? Dù kiếp trước Lục Trạch đối xử với cô như vậy, sau khi trùng sinh cô vẫn thích Lục Trạch ư?
Tim Hoắc Từ Thương đau như bị cắt một nhát dao.
Anh sẽ không để cô nói ra.
Đã kết hôn rồi, cô còn muốn hối hận sao? Anh không cho phép!
Giữa hàng lông mày hiện lên vẻ hung ác, Hoắc Từ Thương trầm giọng nói: "Dù trước đây thích ai, sau này vẫn có thể thích người khác."
Ôn Chi: "?"
Anh muốn đi thích người khác sao?
Cũng, được thôi…
Biểu cảm của Ôn Chi vô cùng kỳ lạ: "Đúng là như vậy. Làm người phải rộng lượng, không cần phải treo cổ trên một cái cây."
Càng không cần phải tuẫn tình vì ai.
Sắc mặt Hoắc Từ Thương hơi dịu đi.
Ôn Chi nói tiếp: "Chúng ta là kết hôn chớp nhoáng, nếu Hoắc thiếu gia gặp được người phù hợp hơn tôi, muốn ở bên cô ấy, tôi sẵn sàng nhường chỗ."
"…"
Hoắc Từ Thương nhìn chằm chằm đôi mắt hạnh của Ôn Chi, các khớp ngón tay nổi lên rõ rệt: "Hoắc phu nhân quả thật rất hiểu đại nghĩa."
"Không dám nhận, tôi tin nếu tôi có tình huống như vậy, Hoắc thiếu gia cũng sẽ làm như thế."
Không.
Anh chỉ sẽ gϊếŧ chết tên đàn ông khốn nạn đó.
Quay lại anh sẽ gϊếŧ Lục Trạch, nếu Ôn Chi còn nhìn hắn ta thêm một cái nữa.
Hoắc Từ Thương không nói gì, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Ôn Chi, đôi mắt phượng tối sầm đáng sợ.
Lúc này, món ăn vừa được mang lên.
Trước những món ngon, vẻ mặt Ôn Chi thoải mái hơn nhiều: "Hoắc thiếu gia nếm thử đi, cá hấp ở nhà hàng này rất ngon, thịt cá tươi mềm, ăn vào thơm lừng."
Hoắc Từ Thương theo lời cô, ăn một miếng cá, hương vị thơm ngon nhưng đối với anh lại như nhai sáp.
Ôn Chi thấy anh ăn rất miễn cưỡng, liền đặt đũa chung đang gắp thức ăn cho anh xuống.
Anh không thích ăn cá hoặc không thích cô gắp thức ăn cho anh, cô thầm ghi nhớ.
Món cuối cùng được mang lên, Ôn Chi tiện miệng hỏi nhân viên phục vụ: "Hôm nay sao lại ít khách vậy?"
"Hôm nay chúng tôi chỉ tiếp đón ông chủ và bà chủ."
Ôn Chi lập tức hiểu ý của nhân viên phục vụ, quay đầu nhìn Hoắc Từ Thương.
Anh đã mua lại nhà hàng này sao?
Chuyện này là khi nào?
"Quà cưới." Hoắc Từ Thương nói với giọng hờ hững: "Em thích không?"
"Hoắc thiếu gia đã tốn kém rồi."
Đây là cách Hoắc Từ Thương cưng chiều một người sao? Ôn Chi chưa từng cưng chiều ai, giờ Hoắc Từ Thương đã cho cô một gợi ý, cô có thể học hỏi anh. Nhưng bản thân cô không có cảm giác gì đặc biệt với việc nhận quà, cô có nền tảng kinh tế vững chắc, muốn mua gì hoàn toàn có thể tự mua, không cần anh mua giúp cô, phải cho anh biết điều đó.
"Hoắc thiếu gia và tôi có nên ký một thỏa thuận tiền hôn nhân không?"
"Không cần thiết."
Hoắc Từ Thương dứt khoát nói.
Ôn Chi không cho là đúng: "Tôi nghĩ vẫn cần phải công chứng tài sản trước hôn nhân, sau khi đăng ký kết hôn tôi có thể thừa kế di sản của mẹ, trong đó có vài phòng thí nghiệm tôi rất thích, và không ít khoản đầu tư có thu nhập đáng kể…"