Chương 14

Giữa hàng lông mày ẩn chứa sát khí, yết hầu anh khẽ động.

"Giúp một việc nữa nhé?"

"…"

Lại… lại hôn nữa à?

Ôn Chi khẽ thở dốc, đưa tay chặn trước ngực anh.

Ý từ chối rất rõ ràng.

Sát khí của Hoắc Từ Thương hoàn toàn tan biến, khóe môi nhếch lên, giọng nói trầm thấp mang theo chút khàn khàn.

"Giúp tôi đi lấy sổ hộ khẩu."

"…"



Việc đăng ký kết hôn diễn ra đặc biệt thuận lợi.

Ôn Chi có sổ hộ khẩu riêng, về phòng mở ngăn kéo là có thể lấy được, cô lái chiếc Porsche tự động, chở Hoắc Từ Thương đi đăng ký kết hôn.

Cầm cuốn sổ đỏ trên tay, vẻ mặt Ôn Chi có chút vi diệu.

Việc đầu tiên cô làm sau khi trùng sinh lại là kết hôn chớp nhoáng.

Sau khi đăng ký kết hôn, Hoắc Từ Thương nói muốn đến nhà hàng Alice Queen ăn cơm.

Alice Queen là một nhà hàng mà Ôn Chi rất thích, thuộc phân khúc tầm trung thấp, nhưng món ăn hợp khẩu vị và không gian yên tĩnh. Ôn Chi đoán Hoắc Từ Thương biết cô thích nơi này, nên việc buổi xem mắt trước đó được sắp xếp ở đây hẳn không phải là ngẫu nhiên.

Chiếc Porsche dừng lại, họ bước vào nhà hàng.

Từ cửa chính đến bàn ăn, dọc đường đều được trang trí với các yếu tố lãng mạn.

Ngày thường, khách của Alice Queen không quá đông, nhưng hôm nay đặc biệt vắng vẻ, đúng vào giờ ăn tối, trong nhà hàng rộng lớn chỉ có hai vị khách là cô và Hoắc Từ Thương.

Khi gọi món, Ôn Chi tiện tay đưa thực đơn cho Hoắc Từ Thương.

Những món ăn quen thuộc được anh gọi tên.

Toàn bộ đều là những món cô thích ăn.

Món nào không cho rau mùi, hành lá cắt dài bao nhiêu, hương vị làm hơi mặn hay mặn ngọt, anh cũng đều nói đúng.

Ánh mắt Ôn Chi đầy phức tạp.

Đợi người phục vụ đi xa, cô mở miệng hỏi: "Hoắc thiếu gia dường như đã sớm quen biết tôi?"

Sắc mặt Hoắc Từ Thương đầy u ám, ngồi đối diện Ôn Chi, đôi mắt đen láy u tối nhìn chằm chằm cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch: "Trước buổi xem mắt đã cho người điều tra rồi."

Ồ? Chỉ có vậy thôi sao?

Ôn Chi bĩu môi, đôi môi mềm mím lại, vừa lạnh lùng quyến rũ vừa đáng yêu.

Hoắc Từ Thương cảm thấy ngột ngạt, đưa tay cởi bỏ chiếc cúc áo trên cùng, để lộ một chút làn da trắng lạnh.

"Vì lý do thận trọng nên cần điều tra, em sẽ không bận tâm chứ?"

"Đương nhiên là không, cha tôi trước buổi xem mắt cũng đã đưa cho tôi tài liệu của Hoắc thiếu gia."

"Thật sao?"

"Vậy khi xem tài liệu em có suy nghĩ gì không?"

Hoắc Từ Thương nheo mắt, ngón tay khẽ động, vẻ ngoài hỏi rất tùy ý.

Ôn Chi có thể có suy nghĩ gì chứ, đúng là Ôn Sùng Thanh đã ném một chồng tài liệu, nhưng trước khi trùng sinh cô không hề hứng thú, một chữ cũng không xem mà vứt thẳng vào thùng rác.

Bây giờ đành phải nói dối.

"Thông tin của Hoắc thiếu gia khó tra, không tra được gì."

Cô không xem.

Sắc mặt Hoắc Từ Thương hơi lạnh, tài liệu đó là anh cố ý đưa cho Ôn Sùng Thanh, bên trong viết rất chi tiết, nếu Ôn Chi đã xem qua, hẳn là có thể liên tưởng đến việc trước đây họ đã từng có khoảng thời gian tươi đẹp bên nhau.

Buổi xem mắt là do kiếp trước anh cố ý sắp đặt, để anh và cô có thể từ thế giới ảo bước ra gặp mặt ngoài đời, nhưng cô lại không xem cũng không đến buổi hẹn.

Thôi vậy.

Trước đây không quan trọng, Ôn Chi bây giờ là của anh, chỉ có thể là của anh.

Ánh mắt Hoắc Từ Thương càng thêm u tối, anh khẽ tựa lưng vào ghế, cổ tay gân guốc khẽ động, những ngón tay thon dài như ngọc đan vào nhau.