"Thật sao?"
"Chắc chắn là thật."
"Theo tôi được biết, những năm đó, người có giao tình với ông cụ Hoắc không chỉ có một mình ông ngoại tôi đúng không?"
"Đúng vậy, nhưng ông nội càng quan tâm ông cụ Trịnh hơn."
Ôn Chi chịu thua.
Chưa nói đến việc, trong Hoắc gia liệu có ai có thể cạnh tranh được với Hoắc Từ Thương, người con trai trưởng và cháu đích tôn chính danh này hay không.
Cho dù ông cụ Hoắc thật sự coi trọng ông ngoại cô, nhưng ông ngoại cô đã qua đời từ lâu.
Hơn nữa, cho dù quy mô của Ôn Thị hiện tại vẫn ổn, Ôn Sùng Thanh dù có là nhà giàu mới nổi chưa phá sản, thì ông không đủ tư cách giúp Hoắc Từ Thương, càng không thể quyết định ai sẽ trở thành người nắm quyền tương lai của Hoắc gia.
Anh đang nói nhảm: "lời cầu hôn" của anh đầy rẫy sơ hở.
Kiếp trước anh có tình có ơn với cô là đúng, nhưng không có nghĩa là sau khi trùng sinh cô phải gả cho anh. Cô có hàng trăm cách để khiến mọi chuyện đi chệch quỹ đạo kiếp trước, để anh không bị thương, không phát điên phát dại.
"Xì xì xì…"
Có thứ gì đó chợt lóe lên trong não.
Ôn Chi không tự chủ được mà cong môi: "Nếu đây là điều Hoắc thiếu gia muốn, vậy chúng ta kết hôn."
Lời vừa thốt ra, đồng tử trong đôi mắt hạnh lạnh lùng của Ôn Chi chợt co lại một khắc, lại đến nữa rồi!
Kiếp trước cô cứ như vậy mà vô cớ bắt đầu oán hận cha Ôn Sùng Thanh, sau đó để đạt được mục đích khiến Ôn Sùng Thanh không vui, cô đã làm một loạt những chuyện phi logic, không hề có lý trí. Lần này, cô chỉ muốn bảo vệ Hoắc Từ Thương, chiều chuộng anh vô điều kiện? Bất kể anh muốn gì, chỉ cần cô có thể cho.
?
Hoắc Từ Thương không biết Ôn Chi đã xảy ra chuyện gì, anh mạnh mẽ tách các ngón tay của cô ra, đan vào tay cô, nhiệt độ nóng bỏng như làm bỏng lòng bàn tay cô.
Dễ dàng đồng ý lời cầu hôn của anh như vậy.
Cô đang dung túng anh sao?
Vậy thì để anh xem, cô có thể dung túng đến mức nào.
Thân hình cao ráo của Hoắc Từ Thương nhích về phía trước, đẩy cô sát hơn vào quầy bar.
"Hoắc phu nhân tương lai giúp tôi một việc."
"Hả?"
"Hoắc tiên sinh bây giờ muốn hôn em."
"…"
Đôi môi mỏng lúc này đã hạ xuống.
Vừa vặn dán lên đôi môi mềm mại của cô.
Anh không động đậy.
Cô không né tránh.
Ánh mắt anh sâu thêm, bàn tay vòng qua, giữ chặt gáy cô.
Nụ hôn ngày càng sâu.
Triền miên, như nuốt chửng cô.
Hương rượu cũng bắt đầu lan tỏa.
Ban đầu rất ngượng ngùng, nhưng lát sau lại càng lúc càng mãnh liệt.
Ôn Chi bị kẹt giữa vòng tay anh và quầy bar, sự lạnh lẽo của đá cẩm thạch càng làm nổi bật hơi nóng từ anh.
Hơi thở của anh bá đạo xâm chiếm cô.
Hơi thở dần dồn dập.
Từ khi đôi môi mềm mại của Ôn Chi bị Hoắc Từ Thương cạy mở, trong đầu cô xuất hiện hai đội vi sinh vật màu đỏ và xanh, hùng hậu xâm nhập lãnh địa của đối phương, giao tranh kịch liệt. Kiếp trước kiếp này, đây vẫn là lần đầu tiên Ôn Chi trao đổi vi sinh vật trong khoang miệng với người khác, lý trí và bản năng sạch sẽ muốn cô đẩy Hoắc Từ Thương ra, nhưng cơ thể không kiểm soát được lại bị hôn đến mềm nhũn không còn sức lực.
Khi kết thúc, đôi môi của Ôn Chi đã bị giày vò đến đỏ bừng, kiều diễm ướŧ áŧ.
Hoắc Từ Thương nhìn dáng vẻ cô mềm nhũn vì nụ hôn, đôi mắt phượng tối sầm như mực đen, dáng vẻ này của cô, có phải Lục Trạch cũng từng thấy qua?