Chương 1

Ôn Chi đã chết.

Bên ngoài đồn đại, cô và người mẫu nam của quán bar chơi quá trớn trên sân thượng, động tác quá kịch liệt, làm gãy lan can, cả hai cùng rơi xuống và chết.

Video tự quay bị nghi ngờ là người trong cuộc chơi trò trói buộc trên sân thượng đã lan truyền khắp mạng.

Tại tang lễ.

"Không ngờ nhị tiểu thư nhà họ Ôn trông thanh lãnh như vậy, nhưng lúc không có ai lại phóng đãng đến thế?”

"Cô chưa nghe nói sao? Ba năm trước, Ôn Chi từng một hơi gọi 12 nam tiếp viên hàng đầu của các quán bar đến Ôn trạch, một đêm hoan lạc, khiến cho lão Ôn tức đến nửa sống nửa chết.”

"Chơi bời đủ kiểu thật đấy!”

Ha ha!

Ôn Chi lạnh lùng nhếch môi.

Lúc này cô đã biến thành một linh hồn phiêu đãng, nhẹ bẫng như một làn khói.

Tiếng xì xào bàn tán ngày càng lớn, Ôn Nhiêu mặc váy đen, nức nở đi về phía những vị khách đang buôn chuyện.

“Các người đừng nói em gái tôi như vậy, con bé chỉ hơi ham chơi một chút thôi, cũng không chọc ghẹo gì các người! Trong tang lễ có thể tôn trọng người đã khuất được không? Huhu… Em gái đáng thương của tôi.”

Các vị khách im lặng nhưng cũng nhướng mày.

Đại tiểu thư họ Ôn đã nói vậy rồi, Ôn Chi là loại người gì chẳng lẽ còn chưa rõ sao?

Ôn Chi: "…"

Hừ!

Đây chính là Ôn Nhiêu, trước mặt người khác giả vờ là chị gái tốt của cô, nhưng sau lưng lại lăn giường với vị hôn phu Lục Trạch của cô.

Tối hôm đó, cô đột nhiên quay về căn hộ để lấy đồ, bắt gặp Ôn Nhiêu và Lục Trạch đang nỗ lực đổ mồ hôi vì sự sinh sôi nảy nở của loài người.

Thấy hai người họ tình ý mặn nồng, cô liền đổi miệng gọi vị hôn phu thành anh rể ngay tại chỗ.

Không ngờ cả hai tức giận đến mức xé toạc mặt nạ, kéo cô lên sân thượng, dùng còng tay họa tiết da báo khóa cô vào lan can.

Ôn Nhiêu mời một nam người mẫu quán bar mắc bệnh đến, cho cô uống thuốc, âm mưu quay một bộ phim nhỏ về cảnh hai người tình nguyện phóng túng.

Khi cô phản kháng đã bị nam người mẫu quán bar đè xuống tát vào đầu, càng tát càng mạnh. Trong lúc giằng co, lan can đột nhiên gãy, cả hai rơi xuống từ sân thượng cao 17 tầng.

Trùng hợp là góc quay của máy ảnh rất hiểm hóc, chỉ quay được hai bóng người quấn quýt, động tác vô cùng kịch liệt, cực kỳ dễ gây hiểu lầm.

Ha ha ha!

Ôn Chi khẽ nhướng mày, nhìn Lục Trạch đang khóc lóc thảm thiết trước mộ cô.

“Tên rác rưởi, giả vờ thâm tình.”

Hắn ta cứ khăng khăng nói ba năm trước vì cứu cô mà mất đi khả năng đó, nhưng lại cùng Ôn Nhiêu mây mưa vui vẻ không ngừng.