Tiếng chuông báo hiệu giờ tan học vừa vang lên, Hứa Nhiên lập tức chạy về phía Trịnh Hàn, đôi mắt tròn xoe đầy lo lắng. Cô bé dừng lại, hơi thở gấp gáp, nhìn quanh như đang tìm kiếm điều gì đó. Nhưng khoảng sân trường hôm nay vắng đi một dáng hình quen thuộc.
Không cần hỏi, Trịnh Hàn đã đoán được cô bé đang nghĩ gì. Cậu thở dài, giọng trầm xuống:
"Mẹ An Nhã bảo cậu ấy bị ốm mấy hôm nay rồi, không đi học được. Nghe nói sốt cao lắm."
Một cơn gió nhẹ thoảng qua, cuốn theo những chiếc lá vàng rơi lác đác trên sân. Hứa Nhiên khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác nặng trĩu. Cô bé nghĩ đến An Nhã vốn là người hoạt bát, luôn cười rạng rỡ mỗi khi đến lớp. Không biết giờ này cậu ấy có đang nằm co ro trong chăn, cảm thấy cô đơn không?
"Tội nghiệp An Nhã..." Cô lẩm bẩm, rồi bỗng siết chặt hai bàn tay nhỏ bé. "Chắc chắn cậu ấy buồn lắm."
Trịnh Hàn cũng im lặng. Cậu biết An Nhã thích đến lớp thế nào, thích cùng mọi người nô đùa ra sao. Nghĩ đến cảnh cậu ấy một mình ở nhà, cảm giác hụt hẫng dâng lên trong lòng.
Bỗng nhiên, Hứa Nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực như vừa nghĩ ra điều gì đó. "Hay là chúng ta đến thăm An Nhã đi! Cậu mang bánh, tớ mua ít hoa quả, thế nào cũng làm cậu ấy vui lên!"
Trịnh Hàn sững người một chút, nhưng rồi nét mặt cậu dần giãn ra, như thể ý tưởng này chạm vào đúng suy nghĩ của cậu. "Ừ, đi thôi!"
Bên cạnh họ, Tần Dịch vẫn lặng lẽ xếp sách vở. Cậu chưa nói gì từ nãy đến giờ, nhưng khi nghe thấy kế hoạch ấy, động tác khẽ khựng lại. Hứa Nhiên nghiêng đầu, giọng dịu dàng hơn hẳn:
"Tần Dịch, cậu đi cùng bọn tớ chứ? Tớ nghĩ An Nhã sẽ rất vui nếu có cả ba chúng ta."
Tần Dịch ngước lên, ánh mắt tĩnh lặng nhìn cô một lúc lâu. Không ai biết cậu đang nghĩ gì, nhưng rồi cậu khẽ gật đầu. "Ừ."
Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi Hứa Nhiên. "Vậy quyết định vậy đi!"
Chiều hôm đó, khi mẹ của Hứa Nhiên đến đón, cô bé vừa bước vào xe đã ríu rít kể về kế hoạch của mình. Bà chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu con gái.
"Được chứ. Nhưng các con chỉ được ghé thăm một lát thôi, để An Nhã còn nghỉ ngơi."
Trên xe, Hứa Nhiên lẩm nhẩm một giai điệu vui vẻ, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn túi táo đỏ mọng mẹ cô đã chuẩn bị sẵn. Cô hình dung cảnh An Nhã cười rạng rỡ khi thấy món quà này, và lòng cô chợt thấy ấm áp.
Trịnh Hàn ngồi bên cạnh, tay ôm chiếc bánh kem, nhưng trong đầu lại nghĩ về những lần cả nhóm cùng nhau chơi đùa. Bỗng nhiên, cậu nhận ra, dù chỉ mới xa An Nhã một ngày, nhưng cảm giác trống vắng ấy vẫn rõ ràng đến lạ.
Còn Tần Dịch, cậu vẫn giữ im lặng như thường lệ. Trong tay cậu là một quyển truyện tranh.
Khi xe dừng trước nhà An Nhã, cả ba bước xuống. Mẹ Hứa Nhiên đến bấm chuông cửa, khi ánh cửa mở ra, cả ba đều đông thanh chào hỏi:
" Chúng cháu chào cô ạ!"
Mẹ An Nhã ra mở cửa, thoáng ngạc nhiên khi thấy những vị khách nhỏ tuổi, nhưng ngay sau đó, bà dịu dàng mỉm cười.
"Các con đã đến thăm An Nhã hả?"
" Vâng ạ"
"Cảm ơn các con nhé! Con bé chắc chắn sẽ vui lắm."
" Để cô dẫn các con vào phòng thăm An Nhã "
Cửa phòng mở ra. An Nhã đang nằm trên giường, gương mặt nhợt nhạt hơn thường ngày. Khi thấy bạn bè bước vào, đôi mắt cậu ấy lập tức sáng lên.
"Mấy cậu... đến thăm tớ à?"
Không ai trả lời ngay. Cả ba chỉ lặng lẽ bước đến, đặt từng món quà nhỏ xuống bàn cạnh giường. Hứa Nhiên là người lên tiếng trước, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy ấm áp:
"Không có cậu, lớp tụi mình buồn lắm. Mau khỏe lại đi nhé!"
Trịnh Hàn đẩy hộp bánh đến gần hơn. "Tớ chọn vị mà cậu thích nhất đấy. Nhưng mà nếu không ăn được hết, để dành cũng được, tớ không giận đâu."
Tần Dịch không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt quyển truyện tranh xuống bên cạnh An Nhã.
Một khoảng lặng ngắn trôi qua, nhưng không hề gượng gạo. Có lẽ, không cần quá nhiều lời nói, chỉ cần sự hiện diện của nhau đã đủ để khiến lòng người ấm áp.
Cuối cùng, An Nhã cất giọng, khẽ nhưng chân thành: "Cảm ơn mấy cậu... thật may mắn vì có các cậu làm bạn."
Hứa Nhiên siết nhẹ tay An Nhã. "Vậy thì, hứa với tụi mình đi! Khi nào cậu khỏe lại, tụi lại chơi cùng nhé!"
An Nhã nhìn vào đôi mắt sáng rỡ của bạn mình, rồi chậm rãi gật đầu. "Ừ, hứa đấy."
Ngoài trời, mặt trời đã ngả bóng về phía tây, rải xuống những tia nắng dịu dàng. Hứa Nhiên chợt nhận ra, đôi khi, những điều giản dị nhất như một lời hỏi thăm, một cái nắm tay cũng có thể mang đến hạnh phúc.
Và hơn hết, cô bé hiểu rằng, tình bạn chính là món quà quý giá nhất trên đời.