Một tuần trôi qua nhanh chóng, và đối với Hứa Nhiên, mỗi ngày đến lớp đều là một cuộc phiêu lưu mới. Cô bé đã quen với không khí của trường, dần dần kết thân với nhiều bạn hơn và ngày càng thích thú với những bài học. Nhưng điều khiến cô vui nhất vẫn là giờ ra chơi, khoảnh khắc mà cô có thể thỏa sức vui đùa cùng bạn bè mà không phải lo lắng điều gì khác.
Hôm nay, sau khi chuông báo ra chơi vang lên, Hứa Nhiên không vội chạy ra sân như mọi khi. Cô bé quay sang nhìn Tần Dịch. Cậu vẫn ngồi yên lặng, gương mặt trầm mặc, nhưng ánh mắt lại hướng về phía cô, như thể đang đợi một điều gì đó. Cô bé chớp mắt đầy tò mò, rồi không chần chừ tiến lại gần.
"Tần Dịch, hôm nay cậu không chơi bóng rổ à?" Cô bé nghiêng đầu hỏi, giọng đầy hào hứng.
Tần Dịch ngẩng đầu, ánh mắt thoáng bất ngờ nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như thường lệ. "Chắc không chơi."
Hứa Nhiên nhíu mày, có chút khó hiểu. "Vậy chơi trò khác đi! Chúng ta có thể kéo co, hoặc... chạy thi xem ai nhanh hơn!"
Tần Dịch im lặng nhìn cô một lúc rồi lắc đầu nhẹ. Cậu không thích những trò chơi ồn ào, nhưng không phải vì cậu ghét chúng. Chỉ là... cậu không biết phải hòa nhập như thế nào. Khi nhìn thấy Hứa Nhiên chạy nhảy vui vẻ cùng bạn bè, trong lòng cậu có một cảm giác kỳ lạ, không hẳn là ghen tị, mà giống như một sự lạc lõng mà cậu chẳng biết cách nào để thoát khỏi.
"Hửm? Cậu lạ thật đấy! Sao cứ ngồi mãi thế?" Hứa Nhiên chống cằm, nhìn cậu chăm chú. Một chút bướng bỉnh ánh lên trong đôi mắt cô bé.
Tần Dịch không đáp, ánh mắt trầm tư. Cậu đã quen với việc một mình từ rất lâu rồi, quen với sự yên lặng và không ai thực sự để tâm đến cậu. Nhưng từ khi gặp Hứa Nhiên, cậu nhận ra có một người luôn chủ động kéo cậu ra khỏi thế giới ấy. Điều đó khiến cậu vừa bối rối vừa có chút... mong chờ.
Hứa Nhiên thở dài, không ép buộc cậu nữa. "Thôi được rồi, tớ ra ngoài chơi đây!" Nói rồi, cô bé vui vẻ chạy đi, hòa vào đám bạn đang náo nhiệt ngoài sân.
Lúc này, trên sân trường, Trịnh Hàn và An Nhã đang chơi kéo co cùng một nhóm bạn. Thấy Hứa Nhiên chạy đến, Trịnh Hàn liền vẫy tay gọi cô: "Hứa Nhiên, vào đội tớ này! Chúng ta sắp thắng rồi!"
Hứa Nhiên nhanh chóng tham gia, cùng các bạn kéo sợi dây thừng thật mạnh. Dù không phải người khỏe nhất, cô bé vẫn cố gắng hết sức, gương mặt đỏ bừng nhưng ánh mắt tràn đầy hứng khởi.
"Hứa Nhiên, cố lên! Kéo thêm chút nữa là thắng rồi!" Trịnh Hàn reo lên, ánh mắt rạng rỡ.
An Nhã cũng hào hứng cổ vũ: "Cố lên!"
Cả nhóm cười đùa rộn ràng. Sau trò kéo co, họ tiếp tục chơi đuổi bắt, đá cầu, tận hưởng trọn vẹn khoảng thời gian vui vẻ này. Khi chuông báo vào lớp vang lên, cả bọn chạy ùa vào, vừa chạy vừa cười.
Vừa ngồi xuống chỗ, Hứa Nhiên bất giác nhìn về phía Tần Dịch. Cậu vẫn ngồi yên ở đó, như thể cả giờ ra chơi chẳng có gì liên quan đến mình. Ánh mắt cô thoáng chút tiếc nuối. Cậu ấy thực sự không thích chơi với bạn bè sao? Hay là… chỉ không biết cách hòa nhập?
Cả buổi học, cô bé cứ băn khoăn mãi về điều đó. Cô để ý thấy Tần Dịch tuy ít nói, nhưng không phải là người lạnh lùng hay khó chịu. Cậu chỉ đơn giản là không giỏi thể hiện bản thân. Dường như giữa cậu và các bạn có một bức tường vô hình ngăn cách, và chính cậu cũng không biết cách phá vỡ nó.
Cuối cùng, khi tiết học cuối cùng kết thúc, cô quyết định thử làm một điều chưa từng làm trước đây, mời Tần Dịch đi cùng về nhà.
"Hôm nay tớ về nhà một mình, cậu có muốn đi chung không? Chúng ta có thể vừa đi vừa nói chuyện."
Tần Dịch nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm không thể đoán được suy nghĩ. Cậu im lặng vài giây, rồi bất ngờ gật đầu.
"Được."
Hứa Nhiên tròn mắt ngạc nhiên. Nhưng ngay sau đó, một niềm vui khó tả lan tỏa trong lòng cô. Cô bé tươi cười rạng rỡ, cảm giác như một cánh cửa nào đó giữa hai người vừa được mở ra.
Chiều hôm đó, hai đứa trẻ bước đi trên con đường quen thuộc. Hứa Nhiên huyên thuyên kể về mọi chuyện trên lớp, từ bài giảng thú vị đến những trò đùa của bạn bè. Cô bé kể cả về lần cô vô tình làm rơi sách xuống đất khiến cả lớp cười ầm lên, hay chuyện Trịnh Hàn lén giấu phấn của cô giáo rồi bị phát hiện. Tần Dịch lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại vài câu ngắn ngủi. Nhưng không hiểu sao, sự im lặng của cậu không còn cảm giác xa cách nữa.
Trong lòng Tần Dịch, có một cảm giác rất lạ. Cậu chưa từng trải qua những khoảnh khắc như thế này, cảm giác có ai đó bên cạnh, thoải mái trò chuyện mà không cần gắng gượng. Cậu không quen với sự náo nhiệt, nhưng sự ấm áp của Hứa Nhiên lại khiến cậu cảm thấy dễ chịu một cách kỳ lạ.
Dưới ánh hoàng hôn, bóng hai đứa trẻ trải dài trên con đường nhỏ. Cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm dịu dàng của cỏ cây.
Khi đến gần nhà Hứa Nhiên, cô bé dừng lại, nhìn Tần Dịch với nụ cười tươi tắn: "Ngày mai chúng ta chơi bóng rổ nhé! Tớ biết tớ không giỏi, nhưng mà… chắc sẽ vui lắm!"
Tần Dịch im lặng trong vài giây. Rồi, lần đầu tiên trong ngày, khóe môi cậu khẽ cong lên.
"Ừm."
Hứa Nhiên ngẩn người, sau đó vui vẻ vẫy tay tạm biệt. Cô bé bước vào nhà, lòng rộn ràng một cảm giác ấm áp.
Cô bé không biết rằng, từ khoảnh khắc này, một điều gì đó giữa cô và Tần Dịch đã âm thầm thay đổi…