Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi đầu tiên của lớp 1A vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của lớp học. Ngay lập tức, những tiếng cười ríu rít, những bước chân nhỏ bé vội vã chạy ra sân trường, khiến không gian trở nên nhộn nhịp hẳn lên.
Hứa Nhiên ngồi bên cửa sổ, đôi mắt long lanh nhìn ra ngoài với vẻ háo hức không giấu được. Đây là giờ ra chơi đầu tiên trong đời học sinh tiểu học của cô bé, chắc chắn phải tận hưởng thật trọn vẹn!
Cô quay sang người bạn cùng bàn, giọng đầy mong chờ:
"Tần Dịch, mình ra ngoài chơi đi!"
Cậu bé chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt đen láy sâu thẳm lướt qua khuôn mặt háo hức của cô. Nhưng chỉ một giây sau, cậu lại lặng lẽ cúi xuống, khẽ lắc đầu.
Hứa Nhiên thoáng ngạc nhiên nhưng không ép buộc. Cô mỉm cười rồi tung tăng chạy ra khỏi lớp, hòa vào dòng người đang tíu tít ngoài sân.
Sân trường rộng lớn rộn rã tiếng cười đùa. Các nhóm bạn nhỏ tụ tập với nhau, đứa thì chơi đuổi bắt, đứa đá cầu, đứa ngồi trên bậc thềm trò chuyện. Hứa Nhiên đứng giữa sân, có chút bối rối. Cô bé chưa quen ai ngoài Tần Dịch, nhưng cậu ấy lại không muốn ra chơi.
Đang loay hoay tìm trò thú vị, một giọng nói trong trẻo vang lên phía sau:
"Cậu có muốn chơi nhảy dây không?"
Hứa Nhiên quay lại, bắt gặp một cô bé xinh xắn với mái tóc dài tết gọn gàng, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ vui tươi.
"Tớ là An Nhã, ngồi ngay sau cậu đấy! Lúc nãy tớ thấy cậu vẽ rất đẹp!"
Hứa Nhiên vui vẻ bắt tay bạn mới, gật đầu liên tục. "Tớ là Hứa Nhiên! Nhảy dây vui lắm đúng không? Tớ muốn chơi!"
Thế là hai cô bé hòa vào nhóm nhảy dây, tiếng cười giòn tan vang lên dưới ánh nắng rực rỡ.
Sau một hồi chơi đùa, mồ hôi lấm tấm trên trán, Hứa Nhiên kéo An Nhã ra ghế đá dưới gốc cây cổ thụ nghỉ ngơi. Vừa ngồi xuống, một cậu bé cao hơn cô một chút, mái tóc rối và nụ cười rạng rỡ, chạy đến.
"Ê, cậu có phải là Hứa Nhiên không?"
Cô bé ngẩng lên, ngạc nhiên nhìn cậu bạn mới.
"Tớ là Trịnh Hàn! Mẹ tớ bảo nhà cậu mới chuyển đến, tớ cũng ở khu đó đấy!"
Hứa Nhiên chớp mắt, rồi bật cười: "Vậy là chúng ta là hàng xóm sao?"
"Ừ!" Trịnh Hàn hào hứng giơ quả bóng rổ trên tay. "Cậu có muốn chơi bóng không? Tớ sẽ dạy cậu ném!"
Cô bé đang định trả lời thì một giọng nói trầm thấp đột nhiên cất lên từ phía sau.
"Cô ấy không thích chơi bóng đâu."
Hứa Nhiên giật mình quay lại, thấy Tần Dịch đã đứng đó từ bao giờ. Cậu bé vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, ánh mắt hơi tối lại khi nhìn Trịnh Hàn.
Cô nhíu mày: "Sao cậu lại quyết định thay tớ?"
Tần Dịch nhìn cô, không đáp.
Trịnh Hàn cười cười, đưa bóng ra trước mặt Hứa Nhiên. "Cậu muốn thử chứ?"
Cô bé nhìn quả bóng, rồi liếc sang Tần Dịch, sau đó dứt khoát nhận lấy: "Muốn!"
Sân bóng nhỏ trong sân trường nhanh chóng trở nên sôi động hơn.
"Ném đi!" Trịnh Hàn chuyền bóng cho cô.
Hứa Nhiên đón lấy, tập trung nhắm chuẩn rồi ném thật mạnh.
Bóng bay lên, xoay vòng trên không trung rồi... rơi thẳng xuống đất.
An Nhã đứng bên cạnh che miệng cười: "Hứa Nhiên, cậu ném bóng hay ném đá vậy?"
Cô bé gãi đầu ngượng ngùng: "Tớ cũng không biết nữa..."
Trịnh Hàn bật cười, nhặt bóng lên rồi hướng dẫn cô từng bước. "Không sao, tớ dạy cậu nhé! Cầm thế này, thả lỏng cổ tay một chút..."
Lần này, bóng chạm vào rổ trước khi rơi xuống.
"Sắp vào rồi!" An Nhã reo lên.
Cô bé cười rạng rỡ, tự hào nhìn Trịnh Hàn. "Có vẻ tớ cũng không quá tệ nhỉ?"
"Ừm, cũng không tệ lắm!" Cậu nhóc gật gù.
Hứa Nhiên bật cười vui vẻ. Nhưng ngay lúc đó, cô tình cờ bắt gặp ánh mắt của Tần Dịch. Cậu bé vẫn ngồi trên bậc thềm gần đó, im lặng quan sát.
Cô chạy lại gần, nghiêng đầu hỏi: "Tần Dịch, cậu không chơi sao?"
Cậu bé thoáng sững lại, ánh mắt dao động trong chốc lát. "Không cần đâu."
Hứa Nhiên chống nạnh, làm mặt nghiêm nghị: "Sao lại không? Cậu phải thử một lần mới biết vui hay không chứ!"
Rồi cô kéo tay cậu đứng dậy. Tần Dịch khựng lại một chút, ánh mắt lướt qua bàn tay nhỏ bé đang nắm lấy mình. Sau vài giây do dự, cuối cùng cậu không từ chối nữa.
Lần này, cả bốn người cùng chơi bóng rổ.
Trò chơi kéo dài đến khi chuông báo hết giờ ra chơi vang lên.
Khi đến cửa lớp, Trịnh Hàn bỗng vươn tay ra: "Sau này chúng ta cùng chơi với nhau nữa nhé?"
Hứa Nhiên lập tức đập tay lên: "Được đó!"
An Nhã cười híp mắt, cũng đặt tay mình lên trên.
Tần Dịch đứng bên cạnh, ánh mắt dao động. Một giây sau, cậu lặng lẽ đặt tay lên trên cùng.
Bốn bàn tay nhỏ xếp chồng lên nhau, như một lời hứa ngầm.
Từ ngày hôm đó, họ trở thành một nhóm bạn thân, cùng nhau trải qua quãng thời gian đẹp nhất của tuổi thơ.