Ánh nắng ban mai len lỏi qua lớp rèm mỏng, rải những vệt sáng dịu nhẹ lên chiếc giường nhỏ. Hứa Nhiên chớp chớp mắt, dụi dụi rồi bật dậy, cảm nhận hơi ấm của một ngày mới đang bắt đầu.
Hôm nay là ngày đầu tiên cô bé vào lớp một.
Bộ đồng phục mới tinh đã được mẹ chuẩn bị sẵn, đặt ngay ngắn trên ghế. Hứa Nhiên nhanh chóng thay đồ, đeo chiếc cặp sách nhỏ xinh lên lưng rồi chạy vội ra cửa.
Nhưng vừa bước ra, cô bé đã khựng lại.
Ngoài mẹ cô, trước cổng còn có hai người khác, mẹ của Tần Dịch và một cậu bé đứng bên cạnh bà.
Tần Dịch mặc đồng phục giống hệt cô, mái tóc đen mềm hơi rối, trông như chưa tỉnh ngủ hẳn. Cậu đứng yên, đôi mắt đen láy sâu thẳm dừng trên người cô, không nói lời nào. Có một thứ gì đó ở cậu khiến Hứa Nhiên cảm thấy, dù không nói gì, nhưng không khí giữa hai người vẫn nặng trĩu, như có điều gì chưa nói ra.
Mẹ cô mỉm cười xoa đầu cô rồi nói:
“Hai đứa học chung một lớp đấy. Từ giờ có thể đi học cùng nhau rồi!”
Hứa Nhiên mở to mắt, theo phản xạ quay sang nhìn Tần Dịch.
Cậu vẫn im lặng quan sát cô, không tỏ rõ cảm xúc gì.
Cô bé chớp mắt, bỗng nhiên nhoẻn miệng cười rạng rỡ:
“Vậy sau này chúng ta là bạn cùng bàn nhé?”
Tần Dịch thoáng sững lại, đôi mắt cậu dừng trên nụ cười tươi tắn ấy một lúc lâu, rồi nhẹ nhàng gật đầu.
Trường tiểu học rất rộng, lớp học cũng đông hơn cô bé tưởng. Nhưng Hứa Nhiên không sợ, ngược lại còn có chút mong chờ.
Lớp 1A có rất nhiều bạn nhỏ, ai cũng lạ lẫm, nhưng chẳng mấy chốc đã ríu rít làm quen với nhau.
Hứa Nhiên và Tần Dịch được xếp ngồi cùng một bàn.
Các tiết học trôi qua nhẹ nhàng, cho đến giờ mỹ thuật.
Cô giáo phát giấy trắng, cười tươi nói: “Hôm nay các em hãy vẽ một bức tranh về thế giới mà mình thích nhé!”
Hứa Nhiên hào hứng nhận giấy, nhanh chóng chọn bút màu rồi cúi đầu vẽ.
Cô bé vẽ một bầu trời xanh thẳm, có ông mặt trời tròn xoe, có cỏ cây, hoa lá. Ở giữa bức tranh, cô vẽ hai bạn nhỏ đang chơi cùng nhau, một bé gái buộc tóc hai bên và một cậu bé mặc áo trắng.
Cô bé chớp mắt, bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn sang người bên cạnh...
Tần Dịch cũng đang vẽ. Nhưng bức tranh của cậu rất đơn giản, chỉ có một căn nhà nhỏ, xung quanh trống trơn.
Cô bé tò mò chống cằm hỏi: “Sao cậu không vẽ thêm gì nữa?”
Tần Dịch dừng tay, im lặng vài giây rồi chỉ lắc đầu.
Hứa Nhiên chớp mắt, rồi cầm lấy một cây bút màu xanh lá, nhẹ nhàng vẽ thêm một bãi cỏ bên cạnh căn nhà của cậu.
Sau đó, cô lại lấy bút đỏ, vẽ một bông hoa nhỏ.
Tần Dịch hơi sững lại, quay sang nhìn cô.
Hứa Nhiên cười hì hì: “Thế này đẹp hơn rồi đúng không?”
Cậu nhìn bức tranh của mình, rồi lại nhìn cô.
Hóa ra, chỉ cần thêm một chút màu sắc, bức tranh trông đã sinh động hơn rất nhiều.
Tần Dịch nhìn chằm chằm vào bức tranh của mình. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ cần thêm vài nét vẽ đơn giản, một mảng cỏ xanh, một bông hoa nhỏ lại có thể khiến nó trở nên trọn vẹn đến vậy.
Cậu lặng lẽ nhìn sang Hứa Nhiên.
Cô bé đang hồn nhiên tô màu cho bức tranh của mình, đôi mắt sáng rực đầy thích thú. Mái tóc dài buộc hai bên khẽ lay động theo từng cử động, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy sức sống.
Tần Dịch im lặng vài giây, rồi bất giác cầm bút màu xanh, nhẹ nhàng vẽ một đường cong bên dưới bãi cỏ mà cô vừa thêm vào.
Một dòng suối nhỏ xuất hiện, uốn lượn quanh căn nhà.
Hứa Nhiên ngạc nhiên nhìn cậu, rồi cười tít mắt: “Trông đẹp hơn rồi đấy!”
Lúc này, cô giáo đi đến, cúi xuống quan sát hai bức tranh.
“Ồ, hai em vẽ chung sao?”
Hứa Nhiên vội vàng lắc đầu: “Không ạ! Em chỉ giúp bạn ấy tô thêm một chút thôi!”
Cô giáo bật cười, dịu dàng nói: “Vậy chắc hai em là bạn tốt lắm nhỉ?”
Cô bé nghiêng đầu suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu chắc nịch: “Dạ đúng ạ!”
Cô giáo mỉm cười khen ngợi rồi rời đi, nhưng Tần Dịch vẫn chưa thu lại ánh mắt.
Cậu nhìn cô bé một hồi lâu.
Bạn tốt sao?
Cô bé nói chắc chắn như vậy.
Nhưng Hứa Nhiên không hề biết, trong lòng cậu bỗng dấy lên một cảm xúc kỳ lạ, giống như một hạt mầm nhỏ bé vừa rơi xuống đất, lặng lẽ nảy nở trong tim.