Chương 5: Bông hoa nhỏ và cậu bé im lặng

Năm Hứa Nhiên sáu tuổi, gia đình cô chuyển đến một khu dân cư mới. Đó là một khu phố yên tĩnh với những hàng cây xanh rợp bóng, những căn nhà san sát nhau cùng tiếng ve râm ran suốt cả mùa hè.

Hôm ấy là một ngày hè oi ả. Nắng chiếu gay gắt trên những mái hiên, hắt xuống mặt đường lát đá sạch sẽ. Không khí nóng bức đến mức hơi nóng bốc lên từ mặt đất, nhưng lòng cô bé lại tràn đầy háo hức.

Hứa Nhiên nắm chặt tay mẹ, đôi mắt đen láy không ngừng quan sát xung quanh, tò mò về thế giới mới. Mọi thứ ở đây đều xa lạ. Từ những tán cây to lớn đến những khung cửa sổ đầy màu sắc. Cô bé ngẩng đầu, giọng trong trẻo vang lên:

"Mẹ ơi, nhà mình ở đâu vậy ạ?"

Trước khi mẹ kịp trả lời, một giọng nói thản nhiên cất lên từ phía sau:

"Nhà số tám, bên cạnh nhà tôi."

Hứa Nhiên giật mình quay lại. Một cậu bé trạc tuổi cô đang ngồi xổm trên nền đất, hai tay chống cằm, đôi mắt sáng sâu thẳm phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh. Cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng cùng quần short xanh đậm, mái tóc mềm rủ xuống trán, trông vừa tinh nghịch lại có chút lạnh lùng.

Mẹ cô bật cười, dịu dàng hỏi: "Cháu là con nhà bên cạnh phải không?"

Cậu bé gật đầu, khuôn mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Nhưng khi ánh mắt cậu lướt qua Hứa Nhiên, dường như có chút dao động nhẹ.

Cô bé chớp mắt, rồi chủ động lên tiếng:

"Mình là Hứa Nhiên. Mình mới chuyển đến đây, nhà số tám."

Cậu bé im lặng vài giây, rồi đáp ngắn gọn: "Tần Dịch."

Lời giới thiệu đơn giản nhưng đủ để bắt đầu một mối quan hệ.

Hứa Nhiên tò mò nhìn xuống đất trước mặt cậu. Một bông hoa nhỏ với những cánh trắng muốt đang nghiêng mình theo làn gió, rễ cây còn vương chút đất.

"Cậu đang làm gì vậy?" Cô hỏi.

"Nhổ cỏ."

Cô bé tròn mắt kinh ngạc. "Nhưng đây là hoa mà!"

Tần Dịch nhìn bông hoa, rồi lại nhìn cô. Một lúc sau, cậu nhún vai: "Vậy thì không nhổ nữa."

Câu nói đơn giản nhưng không hiểu sao lại khiến Hứa Nhiên bật cười. Cô vui vẻ ngồi xuống bên cạnh cậu, cả hai lặng lẽ nhìn bông hoa nhỏ đung đưa trong gió hè.

Tần Dịch hơi nghiêng đầu, lặng lẽ quan sát cô bé bên cạnh. Mái tóc dài của cô được buộc hai bên bằng dây nơ đỏ, đôi mắt long lanh như viên ngọc phản chiếu ánh nắng chiều.

Lần đầu tiên, cậu cảm thấy việc có ai đó ngồi bên cạnh mình cũng không quá tệ.

Buổi tối hôm đó, hai gia đình gặp nhau.

Ba mẹ Hứa Nhiên là người chủ động sang nhà hàng xóm. Họ mang theo một hộp quà nhỏ cùng ít trái cây tươi, lễ phép chào hỏi ba mẹ Tần Dịch.

"Chúng tôi mới chuyển đến, sau này còn nhờ anh chị giúp đỡ nhiều!" Mẹ Hứa Nhiên cười nói, giọng điệu chân thành.

Mẹ Tần cũng niềm nở đáp lại: "Khách sáo quá! Hai nhà là hàng xóm, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm."

Trong khi người lớn trò chuyện vui vẻ, hai đứa trẻ ngồi trên ghế sofa, lặng lẽ quan sát. Mẹ Hứa xoa đầu con gái, dịu dàng nói:

"Nhiên Nhiên, sau này con có thể chơi với Tần Dịch. Hai đứa gần tuổi nhau, chắc sẽ hợp lắm."

Hứa Nhiên ngoan ngoãn gật đầu. Tần Dịch cũng không nói gì, nhưng rõ ràng không phản đối.

Mẹ Tần nhìn hai đứa trẻ, khẽ mỉm cười. "Hai đứa trông rất hợp nhau."

Người lớn bật cười vì câu nói bâng quơ ấy, còn hai đứa trẻ chỉ ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu ý nghĩa ẩn sau những lời đó.

Từ hôm đó, hai nhà qua lại thường xuyên hơn. Cũng từ hôm đó, Tần Dịch và Hứa Nhiên bắt đầu trở thành một phần trong cuộc sống của nhau.

Lần đầu tiên Hứa Nhiên vào phòng Tần Dịch là vào một buổi chiều muộn. Khi ấy, mẹ cô sang nhà bên cạnh để nhờ giúp đỡ một chút việc, cô bé lon ton chạy theo.

Phòng của Tần Dịch rất gọn gàng, sách tranh và mô hình được xếp ngay ngắn trên kệ. Ánh mắt Hứa Nhiên nhanh chóng dừng lại ở một chú gấu bông màu nâu đặt trên giường.

Cô bé chớp mắt: "Cậu cũng có gấu bông à?"

Tần Dịch nhìn theo ánh mắt cô, thản nhiên đáp: "Ừ, mẹ tớ mua cho."

Hứa Nhiên vui vẻ ôm lấy chú gấu, giọng hào hứng: "Giống của tớ ghê!"

Cậu bé nhìn cô một lúc, rồi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh giường, chống cằm nhìn ra cửa sổ.

Thấy cậu im lặng, Hứa Nhiên hơi bĩu môi. Cô bé suy nghĩ một lát, rồi rón rén kéo tay áo cậu.

"Tần Dịch, cậu có muốn chơi đồ hàng không?"

Cậu quay đầu nhìn cô, vẻ mặt có chút ngạc nhiên.

"... Đồ hàng?"

"Ừm! Tớ làm mẹ, cậu làm ba, còn gấu bông là em bé!"

Tần Dịch nhìn cô bé đầy nghi hoặc, rồi lại nhìn gấu bông. Sau vài giây, cậu gật đầu.

Chơi được một lúc, Hứa Nhiên bắt đầu thấy buồn ngủ. Cô bé dụi mắt, giọng lí nhí: "Tớ hơi mệt... nhưng mẹ tớ chưa gọi về..."

Tần Dịch liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trời đã nhá nhem tối. Cậu suy nghĩ một lát, rồi đứng dậy, lấy một chiếc chăn nhỏ từ tủ, nhẹ nhàng đắp lên người cô.

Hứa Nhiên đang lim dim, cảm giác có gì đó mềm mại bao bọc lấy mình, liền vô thức ôm chặt chăn rồi chìm vào giấc ngủ.

Tần Dịch ngồi xuống bên cạnh, lặng lẽ quan sát cô bé.

Lần đầu tiên, có ai đó ngủ ngon lành như vậy trong phòng cậu.

Cậu không hiểu vì sao, nhưng trong lòng bỗng chốc cảm thấy rất ấm áp.