Chương 4: Định mệnh trói buộc

Hứa Nhiên gần như có thể cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm cả hành lang. Chỉ cần chậm một chút thôi... Cánh cửa này sẽ bị mở ra. Và rồi, mọi thứ sẽ hoàn toàn thay đổi.

Nhưng đúng lúc ấy, một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy cổ tay cô. Trịnh Hàn không chần chừ nữa, kéo cô chạy vụt đi.

"Nhanh lên!" Cậu thì thào, giọng đầy gấp gáp.

Hứa Nhiên còn chưa kịp suy nghĩ, cơ thể cô đã bị cuốn theo bước chân vội vã của Trịnh Hàn. Tiếng bước chân phía sau họ vang lên mỗi lúc một gần hơn.

Tần Dịch đã phát hiện.

Và lần này, anh sẽ không để cô rời khỏi anh nữa.

Bàn tay Hứa Nhiên nắm chặt lấy Trịnh Hàn, hơi thở hổn hển khi cả hai lao đi trong bóng tối. Hành lang dài hun hút, mỗi bước chân dội lại như những nhát búa nện vào lòng cô. Sau lưng, tiếng bước chân gấp gáp của Tần Dịch ngày càng gần hơn.

"Nhanh lên!" Trịnh Hàn giục, kéo cô chạy về phía lối ra duy nhất.

Nhưng ngay khi cả hai chuẩn bị đến cuối hành lang, một tiếng súng vang lên chát chúa.

Bùm!

Viên đạn sượt qua vai Trịnh Hàn, để lại một vết xước đỏ tươi trên áo cậu. Hứa Nhiên hoảng hốt quay lại.

Tần Dịch đứng đó, khẩu súng lục trên tay vẫn còn bốc khói. Đôi mắt anh tối sầm, gương mặt lạnh băng không chút cảm xúc.

"Em nghĩ rằng có thể rời khỏi anh sao, Nhiên Nhiên?"

Cả người Hứa Nhiên cứng đờ. Lần đầu tiên, cô thấy nỗi tuyệt vọng lấn át cả nỗi sợ hãi.

Trịnh Hàn nghiến răng, kéo cô lùi lại. "Hắn điên rồi! Chúng ta phải đi ngay lập tức."

Nhưng Tần Dịch không để họ có cơ hội. Anh bước chậm rãi về phía trước, mỗi bước chân nặng nề như muốn nghiền nát tất cả.

"Anh đã cảnh báo em rồi, phải không?" Giọng anh trầm thấp, ánh mắt sắc bén như dao. "Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện rời khỏi anh."

Tay anh siết chặt khẩu súng, hướng thẳng vào Trịnh Hàn.

Hứa Nhiên hoảng loạn. "Không! Đừng làm vậy!"

Cô biết Tần Dịch có thể làm bất cứ điều gì. Anh chưa bao giờ do dự khi phải loại bỏ những thứ cản trở mình.

Trịnh Hàn cắn răng, đẩy cô về phía sau. "Chạy đi, Hứa Nhiên! Mặc kệ tớ, chỉ cần cậu thoát ra khỏi đây!"

"Không!" Cô lắc đầu quầy quậy, nước mắt trào ra. "Tớ không thể để cậu lại!"

Bùm!

Một tiếng súng khác vang lên.

Trịnh Hàn lảo đảo, nhưng may mắn viên đạn chỉ sượt qua cánh tay. Cậu nghiến răng, nhanh như chớp chụp lấy một chiếc bình lớn gần đó và ném thẳng về phía Tần Dịch.

Binh!

Chiếc bình vỡ nát, tạo ra một lớp khói bụi che mờ tầm nhìn. Trịnh Hàn không bỏ lỡ cơ hội, kéo Hứa Nhiên lao thẳng về phía cửa thoát hiểm.

Cô chạy, trái tim đập loạn xạ.

Phía sau, giọng nói lạnh lẽo của Tần Dịch vang lên giữa làn khói mờ:

"Em không thoát được đâu, Nhiên Nhiên. Dù có chạy đến đâu, anh cũng sẽ tìm được em."

Bảy năm trước.

Năm mười hai tuổi, Hứa Nhiên vẫn còn là một cô bé với nụ cười trong veo và đôi mắt tràn đầy hy vọng. Khi ấy, cô chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ bị trói buộc bởi một người.

Hôm đó, bầu trời trong xanh không gợn mây. Cô ngồi bên bờ hồ, hai chân đung đưa trong không trung, mắt chăm chú nhìn những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước.

Tần Dịch ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát cô.

"Nhiên Nhiên, sau này em muốn làm gì?"

Cô nghiêng đầu nhìn anh, ngạc nhiên vì câu hỏi đột ngột. "Sao tự nhiên lại hỏi vậy?"

Tần Dịch không trả lời ngay. Anh nhặt một viên đá, tiện tay ném xuống hồ. Viên đá nảy lên vài lần rồi chìm nghỉm.

"Anh muốn biết thôi."

Hứa Nhiên mỉm cười, đôi mắt cong lên như vầng trăng non. "Em muốn làm bác sĩ."

Anh hơi ngạc nhiên. "Tại sao?"

Cô cúi đầu, giọng nói nhỏ lại. "Vì em muốn chữa bệnh cho mọi người. Như bà ngoại em hồi trước, nếu có bác sĩ giỏi hơn, có lẽ bà đã không—"

Cô không nói hết câu, nhưng Tần Dịch đã hiểu.

Anh nhìn cô một lúc, rồi bỗng nhiên giơ tay xoa đầu cô.

"Vậy em làm đi. Em muốn làm gì, anh cũng sẽ ủng hộ."

Hứa Nhiên tròn mắt nhìn anh, rồi bật cười. "Em nhớ trước đây anh còn bảo em hậu đậu lắm, không làm được bác sĩ đâu mà."

Tần Dịch cười theo, nhưng ánh mắt anh lại mang theo một tia phức tạp.

Ngay giây phút đó, một ý nghĩ đã âm thầm mọc rễ trong lòng anh.

Anh muốn giữ cô bên cạnh.

Mãi mãi.

Hiện tại.

Hứa Nhiên và Trịnh Hàn lao qua cánh cửa thoát hiểm, bước vào màn đêm lạnh giá. Tim cô đập loạn xạ, từng bước chân như đè nặng lên nỗi sợ hãi.

Chiếc xe đã chờ sẵn ở phía trước.

"Mau lên!" Trịnh Hàn kéo tay cô, gần như ném cô vào trong xe.

Tiếng động cơ gầm lên. Bánh xe quay tít, rít mạnh trên mặt đường.

Nhưng ngay khi họ vừa lao đi, một chiếc xe đen khác cũng khởi động phía sau, bám sát ngay tức khắc.

Hứa Nhiên quay đầu lại, tim cô như rơi xuống vực.

Tần Dịch.

Anh đã đuổi kịp.

Đôi mắt anh xuyên qua lớp kính xe, tối sầm như vực sâu không đáy. Cô không thể đọc được cảm xúc trong đó, nhưng cô biết chắc một điều.

Anh sẽ không bao giờ để cô trốn thoát.

Chiếc xe lao vun vυ"t trên đường cao tốc, bám đuổi như một con thú săn mồi.

Hứa Nhiên siết chặt tay, cả người run rẩy.

"Chúng ta phải cắt đuôi hắn!" Trịnh Hàn nghiến răng, tăng tốc hết mức.

Nhưng ngay khi họ chuẩn bị rẽ vào một con đường khác.

Ầm!

Một lực va chạm mạnh đập vào hông xe, khiến cả hai bật về phía trước.

Tần Dịch đã đâm thẳng vào họ.

Hứa Nhiên hét lên, cả người bị hất mạnh về phía trước. Cơn đau nhói lên ở cánh tay, nhưng cô không có thời gian để nghĩ nhiều.

Trịnh Hàn điên cuồng đánh lái, cố giữ thăng bằng.

"Nhiên Nhiên! Giữ chặt!"

Cô siết chặt dây an toàn, cả người run lên bần bật.

Phía sau, Tần Dịch vẫn bám theo sát nút.

Hứa Nhiên biết, cuộc chạy trốn này.

Chỉ mới bắt đầu.