Hứa Nhiên gần như không tin vào tai mình. Cô đứng lặng một lúc, rồi cẩn thận áp sát tai vào cánh cửa.
"Trịnh Hàn?" Cô thì thào, giọng run run.
Bên ngoài im lặng vài giây, rồi giọng nói kia lại vang lên, khẽ đến mức chỉ vừa đủ truyền qua khe cửa.
"Là tớ."
Hứa Nhiên siết chặt bàn tay, cố gắng điều chỉnh nhịp thở hỗn loạn.
Tại sao cậu ấy lại ở đây?
Làm sao cậu ấy có thể tìm đến chỗ này?
Rõ ràng Tần Dịch không phải người dễ để người ngoài tiếp cận.
Cô còn đang suy nghĩ, thì giọng nói bên ngoài lại vang lên.
"Hứa Nhiên, cậu ổn chứ?"
Ổn ư?
Hứa Nhiên không biết phải trả lời thế nào.
Cô có thể nói rằng mình vẫn bình an vô sự, nhưng không thể phủ nhận rằng mỗi ngày trôi qua trong căn phòng này, cô đều cảm thấy như mình đang dần bị nuốt chửng bởi bóng tối.
Tần Dịch...
Anh giống như một cơn bão không thể chống lại, dù cô có cố gắng chạy trốn thế nào, cũng chỉ là tự lừa mình dối người.
Cô siết chặt nắm tay, cố gắng đè nén cảm giác tê dại trong lòng.
Bên ngoài, gió thổi qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của đêm muộn. Căn phòng này không có cửa sổ, nhưng qua ánh sáng hắt qua khe cửa, Hứa Nhiên có thể tưởng tượng được bầu trời bên ngoài tối đen đến nhường nào. Có lẽ mặt trăng đang lặng lẽ treo trên cao, ánh sáng yếu ớt không đủ để xua tan bóng tối trong lòng cô.
"Hứa Nhiên?" Trịnh Hàn gọi lần nữa, trong giọng nói mang theo sự sốt ruột.
Cô mím môi, hít sâu một hơi.
"Tớ vẫn ổn."
Bên ngoài, Trịnh Hàn im lặng một lúc, sau đó khẽ nói:
"Cậu không cần phải ở đây."
Hứa Nhiên sững người.
"... Ý cậu là gì?"
"Tớ đến để đưa cậu đi."
Một câu nói đơn giản, nhưng lại khiến tim cô chấn động dữ dội.
Đưa cô đi?
Đây có phải là một trò đùa không?
Tần Dịch sẽ để chuyện đó xảy ra sao?
Hứa Nhiên siết chặt mép áo, cảm giác hoang mang và mâu thuẫn đan xen trong lòng.
Cô không biết phải trả lời thế nào.
Trịnh Hàn dường như hiểu được sự do dự của cô, giọng cậu trầm xuống.
"Hứa Nhiên, cậu không cần phải chịu đựng thêm nữa."
Cô khẽ run rẩy.
Chịu đựng?
Đúng vậy...
Cô đã chịu đựng quá lâu rồi.
Cô đã quen với việc nhẫn nhịn, quen với việc vờ như mọi thứ vẫn ổn, quen với việc không dám cãi lại Tần Dịch.
Nhưng thật sự... cô có thể thoát khỏi anh sao?
Một hồi lâu sau, cô mới khẽ cất giọng:
"Làm sao cậu tìm được tớ?"
Bên ngoài, Trịnh Hàn trầm mặc một lúc rồi đáp:
"Không quan trọng."
Quan trọng là cậu ấy đang đứng ở đây.
Là người duy nhất dám bước vào thế giới của cô lúc này.
Là người duy nhất đưa tay về phía cô, nói rằng cậu ấy có thể đưa cô đi.
Tim Hứa Nhiên đập loạn xạ.
Cô có thể làm được không?
Cô có thể rời đi không?
Bàn tay cô run rẩy đặt lên tay nắm cửa.
Chỉ cần cô mở nó ra...
Nhưng đúng lúc đó...
Cạch.
Tiếng ổ khóa khác vang lên từ phía bên kia hành lang.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô.
Tần Dịch.
Anh đã trở lại.
Hứa Nhiên bấu chặt lấy mép cửa, toàn thân căng cứng.
Bên ngoài, tiếng bước chân khẽ dịch chuyển. Có lẽ Trịnh Hàn đang quan sát xung quanh, hoặc cũng có thể đang lo lắng điều gì đó.
"Đợi tớ một chút, tớ sẽ đưa cậu ra ngoài."
Giọng nói của cậu ấy nhỏ nhưng kiên quyết, như thể đã quyết tâm làm điều này bằng mọi giá.
Hứa Nhiên nắm chặt tay, ngón tay lạnh ngắt.
"Không được." Cô thì thào.
"Sao lại không? Cậu biết mình không thể ở lại đây mà!" Giọng cậu ấy hạ xuống, mang theo sự gấp gáp. "Cậu không thấy anh ta... đã trở nên quá nguy hiểm rồi sao?"
Cô cắn môi, không trả lời.
Tần Dịch.
Cái tên này như một sợi dây vô hình, quấn chặt lấy cô, siết đến mức nghẹt thở.
Cô biết chứ.
Nhưng rời đi?
Cô có thể rời đi sao?
Hứa Nhiên nhắm mắt lại, cố gắng ép bản thân không nghĩ về ánh mắt của anh lúc nhìn cô.
Một ánh mắt đầy chiếm hữu, gần như điên cuồng.
Bên ngoài, tiếng bước chân của Tần Dịch ngày càng rõ ràng hơn.
Trịnh Hàn vẫn chưa rời đi.
Hứa Nhiên gần như có thể cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm cả hành lang.
Chỉ cần chậm một chút thôi...
Cánh cửa này sẽ bị mở ra.
Và rồi, mọi thứ sẽ hoàn toàn thay đổi.