Chương 20: Những Cơn Mưa Qua, Nắng Lại Về

Một tuần đã trôi qua kể từ khi Hứa Nhiên rời đi cùng Tần Dịch. Những ngày dài trôi qua trong sự tĩnh lặng nặng nề, khi mỗi khoảnh khắc không có sự hiện diện của cô như một vết thương chưa lành trong lòng những người còn lại. Mỗi ngày, những khoảng trống không lời nói giữa An Nhã và Thịnh Hàn càng rộng thêm, chẳng ai còn đủ dũng cảm để bước qua. Họ không còn là những người bạn thân thiết như trước nữa. Tần Dịch đã xây dựng một bức tường vô hình ngăn cách, và giờ đây, họ chỉ còn biết nhìn nhau, cảm giác không thể bước tới, không thể vươn tay cứu giúp.

An Nhã vẫn nhớ rõ những ngày trước, khi cả nhóm vui vẻ bên nhau, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện từ trong lớp học cho đến những câu chuyện phiếm trong giờ ra chơi. Cô nhớ những buổi chiều hai đứa cùng nhau chạy khắp sân trường, vừa trò chuyện, vừa cười đùa, cảm giác như không có gì có thể chia cắt được họ. Cô nhớ những buổi tối sau giờ học, khi cả nhóm ngồi quây quần cùng nhau, mọi người kể cho nhau nghe những ước mơ và những lo âu của tuổi trẻ. Nhưng giờ đây, tất cả đều đã thay đổi. Mọi thứ đã lặng lẽ đi vào quên lãng, như một câu chuyện không bao giờ có thể quay lại được.

Mỗi khi nhìn thấy Hứa Nhiên, trái tim An Nhã lại quặn thắt. Cô nhận ra rằng, không phải chỉ có mình cô cảm thấy sự thiếu vắng của Hứa Nhiên, mà là tất cả. Nhưng điều khiến cô buồn lòng nhất chính là việc Hứa Nhiên đã thay đổi. Ánh mắt của cô bạn không còn sự sáng bừng của những ngày xưa, thay vào đó là một sự u ám, như thể tất cả những niềm vui và hi vọng trong cô đã bị tắt ngấm. Tần Dịch đã trở thành một bóng ma đeo bám, luôn ở bên Hứa Nhiên, như thể muốn che giấu cô khỏi thế giới ngoài kia. Dường như Hứa Nhiên không thể thoát ra khỏi cái bóng của Tần Dịch, và cũng không có ai có thể đến gần cô, không có ai có thể làm cho cô cảm thấy thoải mái, như những người bạn thân thiết đã từng làm.

Thịnh Hàn, dù im lặng hơn, nhưng trong lòng cũng đầy nặng trĩu. Cậu nhận thấy rõ ràng sự thay đổi của Hứa Nhiên, và dù cậu không thể lý giải hết những gì đang xảy ra, cậu vẫn cảm thấy rất lo lắng. Mỗi lần nhìn ánh mắt của Hứa Nhiên, cậu thấy cô giống như một bức tranh bị vẽ sai, với những đường nét không hoàn chỉnh. Cô bạn mà cậu từng thân thiết giờ đây chỉ là một bóng hình mờ nhạt, và Thịnh Hàn không biết phải làm gì để giúp cô tìm lại chính mình. Những giây phút ngồi cùng nhau, dù không nói gì, nhưng cậu vẫn cảm nhận được sự xa cách, một khoảng cách mà có lẽ không thể lấp đầy bằng những lời nói.

Hứa Nhiên đã thay đổi kể từ sau vụ bắt cóc. Mỗi khi cô nhìn thấy những người bạn cũ, ánh mắt của cô lại trở nên hoảng hốt, như thể cô sợ hãi điều gì đó. Cảm giác ấy khiến cô càng thêm phụ thuộc vào Tần Dịch, vì cậu là người duy nhất mà cô cảm thấy an toàn với. Tần Dịch không chỉ là người bảo vệ cô khỏi thế giới bên ngoài, mà còn là người duy nhất mà cô cảm thấy có thể tin tưởng vào lúc này. Nhưng tình cảm này, dù có vẻ là sự bảo vệ, lại dần trở thành một sự giam cầm vô hình. Hứa Nhiên không thể thoát ra khỏi cái vòng lặp đó, và dù cô có muốn, cũng không thể tìm thấy con đường để quay lại với những người bạn cũ.

Trong khi đó, Tần Dịch vẫn giữ sự lạnh lùng và âm u trong ánh mắt. Cậu không hiểu hết lý do vì sao mình lại muốn giữ Hứa Nhiên gần mình đến vậy, nhưng cái cảm giác sở hữu và không để ai khác đến gần cô khiến cậu không thể dừng lại. Mỗi khi nhìn thấy cô cười, dù chỉ là một nụ cười nhẹ nhàng, trong lòng cậu lại trào dâng một cảm giác không thể giải thích, nhưng đồng thời cũng là sự ghen tị không thể kiềm chế với những người xung quanh cô. Tần Dịch chưa hiểu tình yêu là gì, nhưng những cảm xúc lạ lẫm này lại khiến cậu luôn muốn kiểm soát và bảo vệ Hứa Nhiên theo cách riêng của mình. Anh ta không biết rằng mình đang dần giam cầm cô trong cái "yêu" của mình, mà chỉ nghĩ rằng đó là cách duy nhất để bảo vệ cô khỏi thế giới bên ngoài.

Một buổi chiều sau giờ học, khi cả nhóm đang ngồi trong góc sân trường, không khí im lặng đến ngột ngạt. An Nhã không thể chịu đựng thêm nữa. Cô đột ngột đứng dậy, nắm lấy tay Thịnh Hàn, kéo cậu đến gần Hứa Nhiên, như thể đang cố gắng kéo cô bạn khỏi một vực thẳm không thấy đáy.

“Nhiên Nhiên,” An Nhã nói, giọng hơi run, nhưng đầy quyết tâm, “Chúng ta cần nói chuyện.”

Hứa Nhiên nhìn cô bạn, ánh mắt vẫn mờ mịt. Cô cúi đầu, không dám nhìn vào mắt An Nhã. Cảm giác tội lỗi và xấu hổ khiến cô chỉ muốn chạy trốn, không muốn đối mặt với sự thật rằng mình đã xa cách bạn bè đến mức này. Tần Dịch đứng phía sau, ánh mắt không hề giấu đi sự cảnh giác, như một cánh cổng chắn trước mọi bước đi của Hứa Nhiên. Nhưng lần này, An Nhã không chịu lùi bước.

“Nhiên Nhiên, chúng ta là bạn mà, đúng không?” An Nhã nói, cố gắng giữ giọng thật nhẹ nhàng, nhưng trong đó là một sự kiên quyết không thể lay chuyển. “Tớ không muốn thấy cậu như thế này, không muốn thấy cậu xa cách với tất cả bọn tớ.”

Thịnh Hàn cũng lên tiếng, giọng cậu ấm áp, nhưng cũng đầy sự lo lắng: “Cậu không cần phải làm gì một mình. Chúng tớ ở đây mà, chúng ta là bạn của nhau mà phải không?”

Lần này, Hứa Nhiên không thể không nhìn vào mắt họ. Cô cảm thấy một sự ấm áp mà lâu lắm rồi cô không cảm nhận được. Có phải cô đã quá xa rời những người bạn của mình? Có phải tình bạn thật sự quan trọng hơn những gì cô đang cảm nhận từ Tần Dịch?

“Nhưng… Tần Dịch nói…” Hứa Nhiên thì thầm, giọng cô nhỏ dần, như thể cố gắng tìm lý do để không phải đối diện với sự thật mà cô cảm thấy trong lòng. Nhưng câu nói ấy lại nghẹn lại, không thể thốt ra.

An Nhã không kiềm chế được nữa, cô khẽ nghiêng đầu, giọng đầy lo lắng và kiên quyết: “Tần Dịch nói gì vậy, Nhiên Nhiên? Cậu nói gì thì mặc kệ cậu ấy, quan trọng là cậu suy nghĩ như thế nào. Cậu là bạn của chúng tớ, và bạn bè thì không bao giờ phải nói dối và tránh mặt nhau như vậy. Đó không phải là bạn bè!”

Lời nói của An Nhã như một tia sáng xé tan màn đêm trong lòng Hứa Nhiên. Cô nhìn vào mắt bạn, đôi mắt dần sáng lên. Lời nói của bạn khiến cô cảm thấy như có một làn sóng ấm áp vỗ về trái tim đang bị vướng víu của mình. Cô đã quên mất cảm giác này—cảm giác an toàn và quan tâm từ những người bạn thật sự.

Cuối cùng, Hứa Nhiên hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô rưng rưng và dần sáng lên. “Tớ… tớ xin lỗi. Sau đêm đó tớ luôn gặp ác mộng, chỉ khi ở bên Dịch tớ mới cảm thấy đỡ hơn. Nên tớ thực sự không biết phải làm sao nữa.”

An Nhã ôm lấy Hứa Nhiên, nói nhẹ: “Khồng sao đâu. Chúng tớ sẽ giúp cậu. Từng bước một. Không có gì phải sợ hết.”

Thịnh Hàn cười nhẹ, nụ cười ấm áp nhưng không thiếu sự quyết tâm: “Có chúng tớ sẽ ở đây, như trước kia thôi. Cả nhóm sẽ cùng nhau giải quyết mọi chuyện.”

Ngày hôm sau, nhóm bạn của họ lại cùng nhau ngồi ở góc sân trường, nơi từng là địa điểm thân quen của tất cả. Không có bóng dáng của sự ngượng ngùng hay nỗi lo sợ. Hứa Nhiên ngồi giữa hai người bạn của mình, những câu chuyện nhỏ nhặt bắt đầu trở lại, dù chưa thể như xưa, nhưng ít nhất, cô đã không còn cô đơn.

Từ xa Tần Dịch đang đứng quán sát từng biểu cảm trên khuôn mặt của Hứa Nhiên.