Cạch.
Tiếng ổ khóa xoay nhẹ, cánh cửa từ từ mở ra, để lộ một bóng người cao lớn đứng trước ngưỡng cửa.
Hứa Nhiên không ngẩng đầu, cô biết rõ đó là ai.
Tiếng bước chân trầm ổn vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Mùi hương quen thuộc thoảng qua chóp mũi cô — một mùi hương thanh mát pha lẫn hơi thở lạnh lẽo, giống như gió đầu đông len qua kẽ lá.
Tần Dịch bước đến, đứng trước mặt cô.
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát cô, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu mọi suy nghĩ trong đầu cô. Một lúc sau, anh khẽ ngồi xuống, vươn tay vén một lọn tóc rối trên trán cô ra sau tai.
"Tại sao lại gầy đi rồi?"
Giọng anh trầm thấp, xen lẫn chút trách cứ.
Hứa Nhiên vẫn không đáp, bàn tay dưới chăn siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Tần Dịch thở dài, đứng dậy, quay người bước đến chiếc bàn gần đó. Anh mở nắp hộp giữ nhiệt, một mùi thơm nhẹ nhàng lan tỏa khắp căn phòng.
"Ăn đi." Anh đặt bát cháo nóng hổi trước mặt cô, giọng nói không nặng không nhẹ, nhưng lại mang theo sự áp chế vô hình.
Hứa Nhiên nhìn bát cháo, không động đậy.
Thấy cô không phản ứng, Tần Dịch đột nhiên cúi người xuống, gương mặt anh gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở mát lạnh phả vào làn da mình.
"Nếu em không tự ăn..." Anh nói chậm rãi, ánh mắt như có như không lướt qua môi cô. "... tôi sẽ đút cho em."
Hứa Nhiên khẽ run, hàng mi dài cụp xuống che giấu sự hoảng loạn trong đáy mắt.
Từ khi nào mà Tần Dịch đã trở nên đáng sợ như thế này?
Cô cắn chặt môi, chậm rãi vươn tay cầm lấy chiếc thìa. Đôi tay gầy gò của cô run lên khi múc từng muỗng cháo nhỏ.
Tần Dịch không rời mắt khỏi cô, như một kẻ gác ngục kiên nhẫn chờ đợi tù nhân ngoan ngoãn làm theo ý mình.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Chỉ có tiếng thìa va nhẹ vào thành bát, cùng với nhịp tim hỗn loạn của cô vang vọng trong l*иg ngực.
Mười ba năm trước.
Cũng là một ngày như thế này.
Cũng là bát cháo nóng hổi đặt trước mặt cô, nhưng khi đó, cậu bé đưa nó cho cô lại mang theo một nụ cười dịu dàng hơn rất nhiều.
Hứa Nhiên sáu tuổi, bị sốt cao.
Trời mưa tầm tã, sấm chớp giật liên hồi. Bố mẹ cô đều đi vắng, cô một mình cuộn tròn trên ghế sofa, người nóng hầm hập nhưng lại cảm thấy lạnh đến run rẩy.
Đúng lúc đó, cánh cửa nhà cô bật mở.
Tần Dịch xuất hiện, áo khoác ngoài bị mưa làm ướt một mảng lớn, mái tóc đen cũng lấm tấm nước. Anh bước đến, đặt tay lên trán cô, ánh mắt lập tức trầm xuống.
"Em sốt cao quá."
Anh không nói thêm gì nữa, nhanh chóng đi vào bếp, lục tìm thứ gì đó. Một lát sau, anh trở lại với một bát cháo trắng nghi ngút khói.
"Ăn đi, tôi vừa hâm nóng lại rồi."
Hứa Nhiên mơ màng nhìn anh. Trong cơn sốt, cô cảm thấy Tần Dịch dường như có một thứ ánh sáng dịu dàng bao quanh, giống như thiên thần hộ mệnh xuất hiện đúng lúc cô cần nhất.
Cô ngoan ngoãn ăn từng thìa cháo, vị thanh nhạt nhưng lại ấm áp vô cùng.
"Tần Dịch..." Cô gọi tên anh bằng giọng yếu ớt.
"Hửm?"
"... Anh thật tốt."
Anh hơi khựng lại, đôi mắt đen chăm chú nhìn cô. Một lát sau, anh khẽ cười.
"Phải không?"
Khi ấy, cô không biết rằng, trong lòng cậu bé mười tuổi ấy, câu nói này lại có ý nghĩa sâu xa đến nhường nào.
Cô chỉ biết rằng, kể từ ngày hôm đó, mỗi khi cô bị ốm, người đầu tiên xuất hiện bên cạnh cô luôn là Tần Dịch.
Anh đối xử với cô rất tốt, tốt đến mức khiến cô lầm tưởng rằng chỉ cần cô luôn ở bên cạnh anh, mọi thứ sẽ mãi mãi yên bình như vậy.
Nhưng hóa ra, cô đã sai rồi.
Hiện tại.
Bát cháo trong tay đã nguội lạnh từ lúc nào.
Hứa Nhiên đặt chiếc thìa xuống, không còn muốn ăn nữa.
Tần Dịch nhìn cô một lúc, không ép buộc. Anh thu dọn bát cháo, sau đó cúi người xuống, bàn tay nhẹ nhàng nâng cằm cô lên.
"Ngủ sớm đi." Anh nói, giọng điệu vẫn dịu dàng như cũ.
Nhưng ánh mắt anh lại là một chiếc l*иg giam không có lối thoát.
Cánh cửa lại một lần nữa khép lại sau lưng anh.
Hứa Nhiên ngồi lặng trên giường, ngón tay siết chặt lấy tấm chăn mềm mại.
Cô có cảm giác, dù có trốn thế nào, dù có chạy bao xa...
Tần Dịch cũng sẽ luôn tìm được cô.
Bởi vì từ giây phút đầu tiên cô nắm lấy bàn tay anh, cuộc đời cô đã không còn thuộc về chính mình nữa.
Ánh đèn trong phòng dần trở nên mờ nhạt hơn.
Hứa Nhiên siết chặt mép chăn, nhưng chẳng thể mang lại chút cảm giác an toàn nào. Căn phòng này không có cửa sổ, nhưng cô vẫn có thể tưởng tượng được bầu trời ngoài kia. Có lẽ đang là ban đêm, gió thổi qua những tán cây, ánh trăng lặng lẽ chiếu xuống thế giới bên ngoài — một thế giới mà cô đã từng thuộc về.
Cô không nhớ mình đã bị nhốt bao lâu. Có thể là chưa lâu, nhưng cảm giác này tựa như một cơn ác mộng kéo dài mãi không có điểm dừng.
Cô không muốn nhớ đến anh, nhưng ký ức lại như một cuộn phim tua chậm, từng chút, từng chút một hiện về.
Tần Dịch.
Cậu bé từng là chỗ dựa ấm áp nhất của cô, bây giờ lại là người giam cầm cô trong chiếc l*иg này.
Tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này?
Tiếng động nhỏ vang lên từ cánh cửa, kéo cô trở lại với thực tại.
Cô ngồi bật dậy, căng thẳng nhìn về phía cửa.
Cánh cửa vẫn đóng chặt, nhưng qua khe hở bên dưới, cô có thể nhìn thấy ánh sáng mờ mờ hắt vào từ bên ngoài.
Không phải Tần Dịch.
Nếu là anh, anh sẽ trực tiếp mở cửa bước vào.
Vậy thì...
Cô vội vã xuống giường, chân trần bước đến sát cánh cửa, tim đập dồn dập.
Ánh sáng bên ngoài chập chờn, sau đó một giọng nói nhỏ vang lên.
"Hứa Nhiên..."
Cô giật mình.
Là một giọng nam trầm thấp, nhưng không phải của Tần Dịch.
Đó là...