Chương 19: Khoảng Cách Nhỏ, Rạn Nứt Lớn

Trường học vẫn tấp nập tiếng nói cười, tiếng giày chạy lạch cạch dọc hành lang, tiếng giáo viên gọi học sinh về lớp. Mọi thứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng với những ai để ý, có một điều đã âm thầm thay đổi.

Hứa Nhiên không còn là Hứa Nhiên của trước kia.

Cô bé vẫn ngồi đúng chỗ cũ, vẫn cười nhẹ khi ai đó hỏi thăm, vẫn vẽ tranh bằng bút chì màu tím yêu thích, nhưng ánh mắt không còn trong veo như trước.

Và bên cạnh cô luôn là Tần Dịch.

An Nhã nhìn thấy điều đó mỗi ngày. Cô không ghen tị—Tần Dịch là bạn thân của cả nhóm từ năm lớp một—nhưng dường như từ sau vụ việc kia, cậu ấy đã trở thành một "bức tường vô hình" mà không ai có thể bước qua để đến gần Hứa Nhiên nữa.

Trong tiết Mỹ thuật hôm nay, khi cả lớp được chia nhóm tự do, An Nhã háo hức vẫy tay:

“Nhiên Nhiên, lại đây ngồi với mình nè!”

Cô bé mỉm cười, chuẩn bị bước tới thì Tần Dịch đặt nhẹ tay lên bàn Hứa Nhiên.

“Ngồi với mình nhé. Cậu dễ mất tập trung khi không ngồi gần bảng.”

Một câu nói tưởng như vô hại.

Hứa Nhiên khựng lại, ánh mắt dao động giữa An Nhã và Tần Dịch. An Nhã thấy rõ nỗi bối rối ấy, và tim cô chợt se lại.

“Ừm… tớ ngồi với Tần Dịch hôm nay nha, Nhã.” – Hứa Nhiên nói nhỏ, không dám nhìn vào mắt bạn.

An Nhã gật đầu. Nụ cười cố gắng giữ lại trên môi, nhưng mắt cô thì không giấu được nỗi hụt hẫng.

Ở bàn bên kia, Thịnh Hàn cũng chứng kiến hết. Cậu nhíu mày, vẽ vẽ gì đó lên cuốn sổ tay, rồi lặng lẽ đưa ánh mắt về phía Tần Dịch.

Có gì đó sai sai. Cậu không biết chính xác là gì, nhưng trực giác trẻ con đôi khi sắc bén hơn người lớn tưởng. Và trực giác mách bảo cậu rằng Tần Dịch không còn là “người bạn dễ chịu” như trước nữa.

Ra chơi, An Nhã kéo Thịnh Hàn ra sau hành lang, nơi có mấy chậu hoa trồng bằng vỏ lon sữa cũ kỹ — nơi cả nhóm từng trốn ở đây ăn vụng kẹo.

“Cậu thấy không?” – cô thì thầm – “Nhiên Nhiên dạo này cứ như… bị sao ấy.”

Thịnh Hàn gật đầu chậm rãi. “Tớ cũng thấy. Cậu ấy không còn cười lớn, không còn vui vẻ như hồi trước nữa. Mà lúc nào cũng trên vẻ mặt của cậu ấy có một nỗi buồn.”

“Mà mỗi lần tụi mình rủ đi chơi, là y như rằng Tần Dịch sẽ tìm lý do giữ lại…”

An Nhã nắm chặt tay. “Hồi đó cậu ấy tốt mà. Hay là sau vụ bắt cóc, Tần Dịch sợ Hứa Nhiên bị tổn thương nên mới bảo vệ quá mức?”

Thịnh Hàn lắc đầu. “Tớ không chắc… Nhưng ánh mắt của Tần Dịch… cậu có để ý không?”

An Nhã khựng lại. “Ý cậu là sao?”

“Tớ không biết phải miêu tả như thế nào nữa, nhưng tớ cứ có cảm giác là lạ.”

Họ im lặng, chỉ còn tiếng ve cuối mùa ve vang khẽ trong vòm cây.

“Chúng ta phải làm gì đó.” An Nhã thì thầm. “Tớ sợ… nếu cứ như vậy mãi, Hứa nhiên sẽ dần xa cách tụi mình mất.”

Buổi chiều, khi học sinh tan trường, Hứa Nhiên vừa định chào An Nhã thì Tần Dịch đã xuất hiện sau lưng cô như thường lệ.

“Mẹ cậu bảo hôm nay sẽ ghé tiệm thuốc một chút, nên ta cùng đi bộ về nhé!”

“Ơ… nhưng hôm nay mẹ mình tới đón mà…” – Hứa Nhiên quay đầu.

Tần Dịch nhẹ nhàng cười, tay đưa ra như thói quen, đỡ lấy chiếc cặp của cô.

“Mẹ cậu nhờ mình. Với lại…” – giọng cậu trầm xuống – “có vài người mình nghĩ cậu nên tránh tiếp xúc một thời gian. Họ không an toàn.”

Hứa Nhiên nhíu mày. “Ai vậy?”

“Thịnh Hàn. An Nhã. Họ không hiểu chuyện. Họ sẽ làm cậu thấy tội lỗi. Mà cậu đâu có làm gì sai, đúng không?”

Cô cắn môi, mắt nhìn sang phía cổng trường — nơi An Nhã đang đứng chờ, tay cầm hai cây kẹo mυ"ŧ như ngày xưa.

Hứa Nhiên không bước tới. Cô cúi đầu, theo Tần Dịch rời đi.

Từ đằng xa, Thịnh Hàn nhìn theo bóng lưng họ, lòng dâng lên một cảm giác mất mát lặng lẽ.

“Cậu nghĩ có nên nói với người lớn không?” – An Nhã hỏi, giọng run run.

Thịnh Hàn không trả lời ngay. Cậu chỉ nắm chặt tay, nói khẽ:

“Đợi mấy ngày nữa xem sao đã. Nhưng nếu Nhiên Nhiên còn như vậy nữa… chúng ta sẽ nói lại với người lớn.”