Chương 18: Bàn Tay Dẫn Lối

Sau vụ bắt cóc, gia đình Hứa Nhiên trở nên căng thẳng và cảnh giác hơn bao giờ hết.

Lâm Ngọc lúc nào cũng như cái bóng theo sau con gái, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ. Hứa Vĩnh thì tăng cường bảo vệ an ninh quanh nhà, thậm chí lắp thêm camera khắp nơi. Căn nhà vốn ấm áp giờ phủ đầy sự bất an và mệt mỏi.

Nhưng giữa những hỗn loạn đó, chỉ có một người là vẫn giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối.

Tần Dịch.

Cậu bé mười một tuổi ấy xuất hiện mỗi ngày như một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nhà họ Hứa, nhưng không bao giờ gây ồn ào hay phiền toái. Ngược lại, chính sự hiện diện của cậu lại khiến mọi người… cảm thấy an tâm hơn.

“Bác Lâm, bác nên nghỉ ngơi một chút, để cháu chơi với Nhiên Nhiên,” – Tần Dịch nhẹ giọng nói khi thấy bà Hứa Ngọc vừa gọt táo vừa gật gù vì buồn ngủ.

“Nhưng bác sợ con bé lại mơ thấy ác mộng…”

“Cháu có mang theo vài quyển sách thiếu nhi có hình minh họa, cháu nghĩ nếu đọc truyện cho bạn ấy nghe, bạn sẽ dễ ngủ hơn. Hôm qua ở nhà cháu cũng vậy, mẹ cháu thường làm thế với cháu lúc nhỏ.”

Lâm Ngọc nhìn Tần Dịch, ánh mắt mềm lại. Trong thâm tâm, bà cảm thấy biết ơn cậu bé này vô cùng. Không chỉ vì cậu là người đã liều mạng cứu con bà, mà vì ở bên cậu, Hứa Nhiên không còn la hét trong đêm, không còn co rúm sợ sệt.

Bà khẽ gật đầu. “Bác nhờ cháu vậy…”

Tần Dịch gật nhẹ, ánh mắt rủ xuống khi tiễn bà ra khỏi phòng. Cánh cửa khép lại.

Căn phòng chỉ còn hai người.

Cậu quay lại nhìn cô bé đang co ro trong chăn, đôi mắt to đen vẫn còn vương nét sợ hãi.

“Bọn mình đọc sách nhé?” – giọng Tần Dịch trầm ổn, dịu dàng.

Hứa Nhiên gật đầu, rúc lại gần cậu như con thú nhỏ tìm hơi ấm. Và khi cậu mở sách, cất giọng đọc từng dòng, cô bé dần thả lỏng, nhịp thở ổn định.

Tần Dịch không chỉ đọc truyện.

Cậu đang gieo vào lòng cô những mảnh ghép của cảm giác an toàn – từng chút một, từng câu chữ, từng cái vuốt tóc nhẹ nhàng. Để rồi, mỗi đêm sau đó, cô sẽ lại cần cậu hơn hôm trước.

Nhã Phương – mẹ Tần Dịch – không ít lần tỏ ý ngại ngần vì con trai sang nhà người khác quá nhiều.

“Dịch à, mẹ nghĩ con nên cho bạn ấy có không gian riêng, nếu không sẽ làm phiền đến gia đình họ…”

“Không đâu mẹ,” – Tần Dịch ngẩng đầu lên từ cuốn sách, ánh mắt bình thản đến mức khiến người lớn cũng ngập ngừng – “Nếu con không đến, cô ấy sẽ lại thức trắng đêm vì sợ. Mẹ muốn một đứa trẻ vừa sống sót sau một vụ bắt cóc lại tự chiến đấu một mình với ác mộng sao?”

Nhã Phương khựng lại. Câu nói đó quá logic, quá thấu đáo… với một cậu bé mới mười một tuổi.

Nhưng đó chính là Tần Dịch.

Cậu không năn nỉ, không ương bướng. Cậu dùng lý lẽ và ánh mắt thấu hiểu để khiến người lớn phải gật đầu.

Và từng chút một, Tần Dịch kiểm soát mọi chuyện, không bằng vũ lực, mà bằng sự trưởng thành vượt quá tuổi thật.

Một buổi tối, khi Hứa Vĩnh định đưa con gái đi gặp bác sĩ tâm lý, Hứa Nhiên òa khóc.

“Con không muốn gặp người lạ… con không muốn rời xa Tần Dịch…”

Tần Dịch đứng một bên, không chen ngang, không vội vàng xen vào.

Nhưng khi Hứa Vĩnh quay sang nhìn cậu, ánh mắt cậu không hề dao động. Không phải ánh nhìn của một đứa trẻ, mà là ánh nhìn của một người đàn ông bảo vệ điều quan trọng với mình.

“Cháu nghĩ... nếu được, bác có thể cho bác sĩ đến nhà,” – Tần Dịch đề nghị nhẹ nhàng – “Để Nhiên Nhiên không phải đến một môi trường lạ. Nếu bác đồng ý, cháu có thể ở lại buổi hôm đó, để bạn ấy yên tâm hơn.”

Một lời đề nghị khéo léo và đầy thiện chí.

Và tất nhiên, không ai từ chối được.

Sau tất cả, Tần Dịch đã khéo léo tạo nên một vòng tròn hoàn hảo: một đứa trẻ bị thương được yêu thương, một gia đình cảm kích, và một cô bé chỉ còn biết dựa dẫm vào mình như chiếc “phao cứu sinh” giữa biển sợ hãi.

Nhưng chính trong vòng tròn ấy, cậu là trung tâm.

Không phải cha mẹ.

Không phải bác sĩ.

Chỉ có cậu – Tần Dịch – là người có thể đưa tay ra và giữ chặt Hứa Nhiên khi cô bé chới với giữa những vết thương lòng.

_ _ _

Một đêm nọ, khi cả thành phố đã ngủ, Tần Dịch ngồi trước cửa sổ phòng mình, ánh đèn mờ hắt lên gương mặt cậu.

Cậu đang viết một danh sách.

Lịch sinh hoạt của Hứa Nhiên.

Những người cô bé tiếp xúc.

Tâm trạng trong tuần.

Những biểu hiện bất thường.

Cậu ghi chú tỉ mỉ, gạch đầu dòng rõ ràng.

Đây không còn là sự quan tâm đơn thuần.

Mà là sự kiểm soát tinh vi, được bọc trong lớp vỏ mang tên “bảo vệ”.

Và cậu biết, chỉ cần làm đúng cách, không ai nhận ra cả.

Ngay cả chính Hứa Nhiên.

Cô bé sẽ tiếp tục phụ thuộc vào cậu, cần đến cậu, yêu thương cậu…

Và một ngày nào đó, sẽ không thể rời xa cậu nữa.

“Mình sẽ là tất cả của Nhiên Nhiên,” Tần Dịch thì thầm với chính mình, nụ cười nhợt nhạt hiện lên dưới ánh đèn.

“Tất cả.”