Sau cơn ác mộng kinh hoàng, mọi thứ dường như trở lại quỹ đạo cũ.
Nhưng chỉ có vẻ ngoài là vậy.
Hứa Nhiên vẫn đến trường mỗi ngày, vẫn được cha mẹ đưa đón, vẫn cố gắng nở nụ cười như trước. Nhưng nụ cười ấy không còn vẹn nguyên. Nó mong manh, hời hợt như lớp vỏ mỏng manh che giấu những cơn hoảng loạn âm ỉ bên trong.
Cô bé không thể ngủ một mình.
Không thể bước vào chỗ tối.
Không thể nghe thấy tiếng khóa cửa lách cách hay tiếng bước chân lạ trong đêm.
Những cơn ác mộng đeo bám cô mỗi khi nhắm mắt. Bóng người lẩn khuất, tiếng gào khóc, mùi máu, mùi sợ hãi… tất cả như cuốn cô vào vòng xoáy không lối thoát. Và chỉ có một điều duy nhất có thể kéo cô ra khỏi đó — giọng nói trầm lặng, ánh mắt bình tĩnh đến lạ thường của Tần Dịch.
Cậu luôn ở đó.
Bất kể là trong ký ức hay thực tại.
Sau vụ việc, Tần Dịch được nghỉ học một tuần để hồi phục. Nhưng chỉ ba ngày sau, cậu đã xuất hiện trước cổng trường, chiếc ba lô đeo hờ trên vai, khuôn mặt tái nhợt nhưng đôi mắt thì sáng rực.
Ngay khi nhìn thấy cậu, Hứa Nhiên như quên hết mọi thứ xung quanh.
Cô bé buông tay mẹ, chạy vụt ra khỏi cổng trường, lao vào lòng cậu như một phản xạ bản năng.
“Dịch!”
Tần Dịch hơi khựng lại, nhưng ngay lập tức cúi xuống ôm lấy cô bé. Một tay cậu vòng quanh vai cô, tay còn lại nhẹ nhàng đặt lên đầu cô, vỗ về.
“Tớ ở đây.”
Chỉ hai từ ngắn ngủi, nhưng như thể toàn bộ thế giới sụp đổ trong lòng Hứa Nhiên đã tìm được một điểm tựa.
Tối hôm đó, cô nhất quyết không chịu ngủ nếu không được gọi điện cho Tần Dịch. Và khi nghe giọng cậu bên tai, dù chỉ là những câu chuyện ngắn ngủi, cô mới có thể nhắm mắt ngủ yên.
Sau đó là những buổi chiều tan học, Hứa Nhiên không còn níu tay mẹ mà lại tìm đến Tần Dịch đầu tiên.
Là cậu chứ không ai khác, nắm tay cô bé đi qua sân trường, giúp cô tìm lại cảm giác an toàn từng đánh mất.
“Dịch ơi, tớ sợ… tớ lại mơ thấy cái hôm đó…” – giọng Hứa Nhiên vang lên trong đêm, nghẹn ngào qua điện thoại.
Tần Dịch không nói gì, chỉ lắng nghe hơi thở đứt quãng từ đầu dây bên kia. Rồi cậu lặng lẽ rời khỏi giường, khoác áo khoác ngoài, bước xuống nhà.
Nửa tiếng sau, tiếng gõ cửa nhẹ vang lên trước cổng nhà họ Hứa.
Lâm Ngọc bàng hoàng khi thấy Tần Dịch đứng trước cửa, gương mặt bình thản nhưng đôi mắt đượm vẻ lo lắng.
“Cháu xin lỗi… cháu biết muộn rồi, nhưng Nhiên Nhiên gọi cháu, cháu sợ bạn ấy lại mơ thấy ác mộng…”
Lâm Ngọc ngập ngừng, rồi gật đầu. Bà không biết có nên để con bé quá lệ thuộc vào Tần Dịch hay không, nhưng khi thấy con gái nhào vào lòng cậu bé và nín khóc ngay lập tức, bà lại chẳng thể nói gì.
Tần Dịch ngồi trên sàn, tựa lưng vào giường, để Hứa Nhiên ngồi cạnh, đầu tựa lên vai cậu. Cô bé ngủ thϊếp đi lúc nào không hay, bàn tay vẫn bấu chặt lấy tay áo cậu, như thể chỉ cần buông ra là cơn ác mộng sẽ ập đến.
Còn Tần Dịch…
Cậu nhìn gương mặt cô bé khi ngủ, ánh mắt không còn dịu dàng như trước mà âm u hơn, sâu lắng hơn.
Cậu biết đây là cơ hội.
Một cơn ác mộng khủng khϊếp đã mang cô bé lại gần cậu hơn bao giờ hết. Từ bây giờ, mỗi lần cô bé yếu đuối, mỗi khi cô bé run rẩy, người đầu tiên cô nghĩ đến… sẽ là cậu.
Không phải cha mẹ.
Không phải bạn bè.
Chỉ có cậu.
Chỉ mình cậu.
Từ đó, Tần Dịch càng xuất hiện thường xuyên trong nhà họ Hứa. Ban đầu là lý do an ủi, sau đó là giúp học, chơi cùng… rồi thành một phần quen thuộc đến mức thiếu cậu, Hứa Nhiên sẽ bắt đầu hoảng loạn.
Một ngày nọ, Hứa Nhiên bị mấy bạn trong lớp trêu ghẹo. Chỉ là những câu chọc ghẹo trẻ con, nhưng đủ để khiến cô bé bật khóc.
Và ngay hôm sau, ba đứa nhóc kia đồng loạt bị chuyển lớp vì “hành vi thiếu kiểm soát”.
Không ai biết vì sao.
Chỉ có Tần Dịch, buổi trưa hôm đó, đã im lặng ngồi sau lớp với ánh mắt lạnh lẽo, ngón tay xoay tròn một cây bút chì, ánh nhìn vô hồn hướng ra cửa sổ.
Trong đầu cậu, chỉ có một điều duy nhất: không ai được phép khiến Hứa Nhiên khóc, ngoại trừ chính cậu.
Một chiều muộn, khi hai đứa ngồi bên sân sau của trường, ánh hoàng hôn nhạt nhòa bao phủ lên những ô gạch cũ kỹ, Tần Dịch quay sang nhìn cô bé bên cạnh.
“Sau này… nếu tớ không ở bên cậu nữa, cậu sẽ thế nào?”
Hứa Nhiên hoảng hốt nhìn cậu, rồi vội vàng lắc đầu, ôm lấy tay cậu thật chặt.
“Không được đi đâu hết! Không có cậu, tớ… tớ sợ lắm…”
Tần Dịch khẽ mỉm cười.
Một nụ cười mờ nhạt, khó đoán, như cơn gió lạnh len lỏi giữa buổi chiều ấm áp.
“Vậy thì tớ sẽ không đi đâu cả,” cậu nói, nhẹ nhàng như một lời hứa. nhưng trong đáy mắt, là một lời thề sâu kín:
“Tớ sẽ không bao giờ để cậu thoát khỏi tớ. Dù là bằng cách nào.”