Sau cơn ác mộng kéo dài, mọi thứ cuối cùng cũng kết thúc.
Những chiếc xe cảnh sát với đèn báo hiệu nhấp nháy đỏ xanh rọi sáng cả khu rừng âm u. Không khí đặc quánh mùi thuốc súng, hòa lẫn với hơi đất ẩm ướt sau cơn mưa đêm. Tiếng còi hụ, tiếng bộ đàm lách cách, tiếng bước chân gấp gáp vang vọng khắp nơi.
Tần Dịch ngồi trên băng ghế dài phía sau xe cứu thương, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy mép áo dính đầy máu khô. Cánh tay bị thương đã được băng bó cẩn thận, nhưng cậu bé không để tâm đến vết đau đó. Đôi mắt đen láy của cậu chỉ dán chặt vào cô bé đang được kiểm tra y tế cách đó không xa.
Hứa Nhiên.
Cô bé ngồi đó, đôi vai nhỏ run rẩy, ánh mắt vẫn ngập tràn hoảng sợ. Dù đã được quấn trong tấm chăn ấm áp, cơ thể cô vẫn lạnh ngắt, như thể nỗi sợ hãi vẫn còn ăn sâu vào tận linh hồn.
Cậu không lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt trầm tĩnh như mặt hồ phẳng lặng, nhưng sâu thẳm bên trong là một thứ cảm xúc khó diễn tả.
Ở một góc khác, hai cặp vợ chồng vẫn chưa thể trấn tĩnh. Lâm Ngọc ôm chặt lấy con gái vào lòng, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Hứa Vĩnh đứng bên cạnh, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, khớp tay trắng bệch.
“Cảm ơn trời đất… cảm ơn trời đất…” Lâm Ngọc lẩm bẩm, vùi mặt vào mái tóc của Hứa Nhiên, như thể chỉ cần buông ra một giây thôi, cô bé sẽ lại biến mất.
Phía đối diện, Tần Nhã Phương run rẩy chạm vào gương mặt con trai, ánh mắt đầy đau đớn. “Dịch… mẹ xin lỗi… mẹ xin lỗi con…”
Tần Kiến Hoa đứng kế bên, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh nhưng bàn tay siết chặt vai con trai, như muốn truyền cho cậu một phần sức mạnh của mình. “Con đã làm rất tốt.”
Tần Dịch không đáp. Cậu không quan tâm đến việc mình đã làm tốt hay chưa. Cậu chỉ biết rằng mọi chuyện đáng lẽ không nên xảy ra ngay từ đầu. Và hơn hết…
Cậu không thể chịu được khi thấy Hứa Nhiên khóc.
“Cậu bé, để bác kiểm tra lại vết thương cho cháu nhé.” Một bác sĩ tiến đến, cúi xuống nhìn Tần Dịch với ánh mắt hiền hòa.
Nhưng cậu bé không trả lời.
Bác sĩ hơi ngạc nhiên, quay sang phía cảnh sát đứng gần đó. “Có vẻ như cậu bé vẫn còn hoảng loạn…”
Tần Dịch không hoảng loạn.
Cậu chỉ đang lặng lẽ nhìn về phía Hứa Nhiên, nơi cô bé đang nép chặt trong vòng tay mẹ. Dù xung quanh đầy người lớn, cô bé vẫn co ro như một chú chim nhỏ bị thương, mắt mở to đầy sợ hãi.
Bỗng dưng, như cảm nhận được ánh mắt của cậu, Hứa Nhiên ngẩng lên.
Hai ánh mắt chạm nhau trong thoáng chốc.
Rồi cô bé rời khỏi vòng tay mẹ, chạy về phía cậu.
Tần Dịch mở to mắt, nhưng không né tránh khi Hứa Nhiên bất ngờ ôm chặt lấy cậu.
Cậu cảm nhận được cơ thể cô bé vẫn đang run rẩy, hơi thở đứt quãng vì nức nở.
“Dịch… cậu có đau không?”
Tần Dịch chậm rãi nâng tay lên, nhẹ nhàng đặt lên lưng cô bé. Một cảm giác ấm áp len lỏi vào trong lòng cậu, nhưng lại pha lẫn một nỗi ám ảnh không thể gọi tên.
Cậu muốn bảo vệ cô bé.
Chỉ một mình cậu.
Bởi vì giây phút này, cậu hiểu rằng nếu một ngày nào đó Hứa Nhiên biến mất khỏi thế giới của cậu…
Cậu sẽ không thể chịu đựng được.
Những ngày sau đó, dù mọi thứ đã dần ổn định, nhưng không ai có thể xóa nhòa những ký ức kinh hoàng trong lòng hai đứa trẻ.
Hứa Nhiên vẫn còn sợ bóng tối. Mỗi khi đêm xuống, cô bé lại siết chặt lấy tay mẹ, không dám ngủ một mình. Những cơn ác mộng vẫn thường xuyên kéo đến, khiến cô bé tỉnh giấc giữa đêm, toàn thân lạnh toát.
Còn Tần Dịch, cậu không thay đổi quá nhiều, vẫn là cậu bé ít nói và trầm tĩnh như trước. Nhưng có một điều khác biệt—mỗi khi có ai đến gần Hứa Nhiên quá mức, ánh mắt cậu sẽ trở nên sâu thẳm và khó đoán hơn.
Mỗi khi cô bé sợ hãi, cậu sẽ ở đó.
Mỗi khi cô bé khóc, cậu sẽ dỗ dành.
Không quá vồ vập, không quá lộ liễu, nhưng sự hiện diện của cậu luôn bao bọc cô bé, như một bóng râm lặng lẽ theo sau.
Và cậu biết, từ giờ trở đi, bất kể là ai, bất kể chuyện gì—cậu sẽ không bao giờ để Hứa Nhiên rời xa cậu nữa.
Dù có phải làm bất cứ điều gì.
Trên bầu trời đêm, ánh trăng nhợt nhạt rọi xuống khu biệt thự nhà họ Tần, phủ một lớp sáng mờ ảo lên khu vườn tĩnh lặng.
Tần Dịch đứng bên cửa sổ, ánh mắt đăm đăm nhìn về một hướng xa xăm.
Ở đó, là nhà của Hứa Nhiên.
Cậu đặt tay lên vết thương đã đóng vảy trên cánh tay mình.
Cơn đau đã biến mất.
Nhưng vết thương trong lòng thì không.
Và cậu biết, nó sẽ không bao giờ phai mờ.
Hứa Nhiên…
Cậu sẽ không để cô bé rời khỏi thế giới của cậu.
Dù có phải dùng bất cứ cách nào.